Vì thời tiết đột nhiên nóng lên, nên bây giờ chắc là đã qua Thanh Minh rồi.
Tôi không có lịch, mà giờ cũng ít người để ý đến thời gian.
Mấy năm trước sống vật vờ, làm gì có tâm trí quan tâm đến mùa màng, chỉ cần phân biệt được xuân, hạ, thu, đông là được rồi.
Hồi dì Lý còn sống, dì hay nhắc đến các tiết khí, nào là bây giờ là Xuân Phân, đến Hạ Chí rồi, hình như là sắp Tết Đoan Ngọ gì đó.
Tôi cũng không rõ làm thế nào mà dì có thể phân biệt được.
Thế mà bây giờ, tôi lại vô tình có thể nhận biết được thời gian đại khái dựa vào sự thay đổi của khí hậu và sự sinh trưởng của các loại cây trồng.
Tôi nghĩ đây chắc là một thói quen của người nông dân “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”. Có lẽ tôi sống ở đây thêm vài năm nữa cũng sẽ giống như dì Lý, chỉ cần nhìn trời nhìn đất, nhìn tình trạng ruộng đồng là có thể biết bây giờ là tiết khí nào.
Nhưng hiện tại tôi còn kém xa lắm, vì tôi không phải là một nông dân chính hiệu. Chẳng có nông dân nào lại như tôi, hoàn toàn không biết khi nào nên trồng gì, chỉ biết trồng bừa mà thôi.
Trước đây tôi không quan tâm đến việc đồng áng. Lúc thời tiết cực kỳ khắc nghiệt, cây cối ở nhiều nơi cũng èo uột như người, chẳng ai có tâm trí làm nông, ai cũng bận rộn chạy trốn, nay đây mai đó.
Hai năm gần đây cuộc sống ổn định hơn, tôi thử trồng rất nhiều thứ, chỉ cần tìm được hạt giống, tôi sẽ thử gieo trồng.
Về việc trồng trọt, tôi chỉ biết trồng xuân thu hoạch thu, còn việc mỗi loại cây nên trồng vào mùa nào thì tôi hoàn toàn không thể phân biệt được.
Vì vậy, việc trồng trọt của tôi đã thất bại rất nhiều lần. Ví dụ như đậu phộng và mè, tôi đều đã trồng thử. Nhưng không rõ là do gieo trồng không đúng mùa hay có vấn đề gì khác mà chúng đều không mọc được, bị thối rữa trong đất.
Thất bại thì nhiều, thành công cũng có một chút, cuối cùng cũng tích lũy được chút kinh nghiệm. Không chỉ việc đồng áng, mà những thứ ăn được trong núi, ngoài đồng tôi cũng gần như đã nắm rõ.
Nhẩm tính thấy măng trong núi đã mọc rồi, tôi chọn một ngày đưa quái vật nhỏ đi đào măng.
Chỗ đó nằm sâu hơn một chút trên con đường chúng tôi đã đi vào rừng lần trước, khu rừng trúc có hai ngôi mộ đó.
Lần trước đến xem còn toàn là lá khô, mà giờ đã thấy từng cái mầm măng nhọn hoắt nhô lên khỏi mặt đất.
Loại măng này theo lời dì Lý gọi là măng mao lớn, to hơn cả bắp đùi của quái vật nhỏ, đào một cây là đủ ăn một bữa.
Những cây măng đã mọc quá cao thì không nên lấy, chúng đều đã quá già. Cứ để chúng ở đó mặc cho chúng mọc thành cây trúc mới.
Chúng tôi chỉ tìm những cái măng mới nhú một chút đầu nhọn, loại này ăn sẽ non.
Đào măng trong rừng trúc thật ra không dễ, nhưng có một mẹo nhỏ trong những lúc như thế này.
Khu rừng trúc và con đường bên cạnh có độ chênh lệch, nhiều măng sẽ mọc ở bờ đất bên cạnh, những cây măng này dễ đào hơn nhiều.
Dùng cuốc cào vài cái, đất sẽ trượt xuống theo độ dốc, chỉ cần ba bốn nhát là có thể đào được nguyên vẹn một cây măng.
Tôi đã đào hết hơn hai mươi cái măng ở khu vực đó, vẫn còn để lại hơn chục cái măng đã già ở đó không động đến.
Măng đào về ăn không hết thì có thể thái lát phơi khô làm măng khô, cất trữ để ăn sau này.
Măng có lẽ còn một đợt sinh trưởng nữa, vài ngày nữa quay lại xem, mặt đất ở đây lại sẽ chi chít măng mới nhú lên, rất nhanh.