Chương 9

Nhưng ít nhất, cô đã làm tất cả những gì có thể. Với số vật tư khổng lồ này, và một hệ thống bí ẩn trong đầu, Y Nhu cảm thấy mình có thêm một chút dũng khí để đối mặt với những điều tồi tệ nhất.

Bầu trời bên ngoài vẫn giữ một màu sắc u ám, báo hiệu một cơn thịnh nộ sắp sửa trút xuống.

Sau khi hoàn tất việc tích trữ, Y Nhu không ra ngoài nữa. Cô dành phần lớn thời gian ở trong căn hộ, gia cố lại cửa ra vào và cửa sổ một cách kín đáo nhất có thể.

Và nó đã đến vào một buổi chiều thứ bảy, khi thành phố đang trong nhịp sống hối hả nhất.

Mặt đất bắt đầu rung chuyển mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào. Ban đầu chỉ là những rung động nhẹ, khiến bộ ấm chén trên bàn của Y Nhu va vào nhau kêu lanh canh.

Nhưng chỉ trong vài giây, cường độ của nó đã tăng lên một cách chóng mặt. Cả tòa nhà chung cư cũ bắt đầu rung lắc dữ dội.

Y Nhu hoảng hốt bám chặt vào khung cửa, cơ thể chao đảo. Mọi thứ trong phòng rơi loảng xoảng xuống sàn: Sách vở, đồ trang trí, chiếc quạt cây đổ sập.

Từ bên ngoài, tiếng la hét thất thanh, tiếng kính vỡ, tiếng kim loại va đập vào nhau. Cơn địa chấn kéo dài gần một phút, một phút dài tựa như cả thế kỷ, trước khi mặt đất dần ổn định trở lại.

Y Nhu thở hổn hển, tim đập như trống trận. Cô vịn vào tường, cố gắng đứng vững. Nhưng khi cô nhìn ra ngoài cửa sổ, một cảnh tượng còn kinh hoàng hơn cả trận động đất đang chờ đợi cô.

Bầu trời, vốn dĩ đang là một màu xanh trong của buổi chiều, giờ đây đang dần chuyển sang một màu đỏ như máu tươi bao trùm lấy toàn bộ thành phố.

Toàn bộ mạng lưới điện của thành phố vụt tắt, internet và tín hiệu điện thoại cũng đồng loạt biến mất.

Y Nhu hoàn toàn bị cô lập.

Sự hỗn loạn bên dưới đường phố đã lên đến đỉnh điểm. Mọi người túa ra khỏi các tòa nhà, la hét, giẫm đạp lên nhau để tháo chạy mà không biết phải chạy đi đâu. Xe cộ đâm sầm vào nhau, những cột khói đen bắt đầu bốc lên từ vài nơi trong thành phố.

Và rồi, giữa khung cảnh hỗn loạn đó, Y Nhu chứng kiến điều khủng khϊếp nhất. Một người đàn ông vừa chạy ra từ tòa nhà đối diện bỗng dưng loạng choạng rồi ngã quỵ xuống đất, cơ thể co giật một cách dữ dội.

Những người xung quanh hoảng sợ lùi ra xa. Y Nhu nín thở, dán chặt mắt vào người đàn ông đó.

Da của ông ta nhanh chóng chuyển sang màu xám ngoét, những mạch máu đen sẫm nổi hằn lên như mạng nhện. Đôi mắt ông ta trợn trừng, lòng trắng dần biến mất, thay vào đó là một màu trắng đυ.c ghê rợn.