Chương 8

Cô bắt đầu từ những siêu thị lớn, những cửa hàng tiện lợi gần nhà. Để tránh gây chú ý, mỗi nơi cô chỉ mua một lượng vừa phải, sau đó nhanh chóng tìm một góc khuất như nhà vệ sinh công cộng, một con hẻm vắng, hoặc thậm chí là phòng thử đồ để bí mật chuyển hàng vào không gian hệ thống.

Việc này đòi hỏi thận trọng và một chút liều lĩnh, nhưng Y Nhu đã làm rất tốt. Khuôn mặt xinh đẹp, dáng vẻ có phần yếu đuối của cô khiến người ta ít khi để phòng.

Tiền tiết kiệm nhanh chóng cạn kiệt. Y Nhu bắt đầu gọi điện vay mượn bạn bè, đưa ra những lý do như cần tiền gấp để đầu tư kinh doanh nhỏ.

May mắn là cô có vài người bạn thân khá tin tưởng, dù có chút ngạc nhiên trước sự gấp gáp của Y Nhu, họ vẫn cho cô vay.

Số tiền có được, cô lại tiếp tục lao vào các khu chợ đầu mối, những cửa hàng bán sỉ, cố gắng mua được nhiều hàng hóa nhất với giá tốt nhất.

Trong những ngày chạy đôn chạy đáo đó, Y Nhu nhận thấy không khí trong thành phố ngày càng trở nên kỳ lạ.

Số lượng người đeo khẩu trang tăng đột biến, không chỉ để chống bụi mà còn như để phòng ngừa một thứ gì đó.

Các bản tin thời sự liên tục đưa tin về những vụ bạo động nhỏ lẻ, những cuộc biểu tình phản đối chính phủ ở một vài nơi do tình trạng thiếu hụt một số mặt hàng thiết yếu cục bộ.

Tin tức về dịch bệnh lạ, về những hành vi bất thường của động vật vẫn tiếp tục được lan truyền, dù các kênh truyền thông chính thống cố gắng giảm nhẹ mức độ nghiêm trọng.

Điều này càng củng cố thêm quyết tâm tích trữ của Y Nhu.

Cô thậm chí còn tìm đến những cửa hàng bán đồ dùng dã ngoại, mua thêm lều trại, túi ngủ, bếp ga mini và vài bình ga nhỏ.

Cô mua cả hạt giống rau củ, những loại dễ trồng, dễ sống, với hy vọng mong manh rằng nếu tận thế thật sự kéo dài, cô vẫn có thể tự cung tự cấp một phần lương thực.

Sau gần một tuần lễ điên cuồng mua sắm, không gian 10 mét khối của Y Nhu gần như đã được lấp đầy.

Cô kiểm kê lại chiến lợi phẩm của mình với một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu.

Nhẹ nhõm vì đã có một sự chuẩn bị tương đối chu đáo. Nặng trĩu vì cô biết, ngày mà những thứ này phát huy tác dụng có lẽ không còn xa nữa.

Đứng trên ban công nhìn xuống thành phố vẫn đang cố gắng duy trì vẻ bình thường giả tạo của nó, Y Nhu siết chặt tay.

Cô không biết tương lai sẽ ra sao, không biết mình có thể sống sót qua cơn đại họa sắp tới hay không.