Chương 7

Y Nhu trở về căn hộ nhỏ của mình khi trời còn chưa sáng hẳn, cơ thể rã rời nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường.

Mảnh thiên thạch giờ đã nằm gọn trong không gian hệ thống, không còn phát ra thứ ánh sáng xanh kỳ ảo nữa.

Ngồi trên chiếc ghế gỗ, Y Nhu cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn.

Tất cả những điều này không thể là ngẫu nhiên.

"Không thể ngồi chờ được." Y Nhu nghiến răng, ánh mắt lóe lên một sự quyết đoán hiếm thấy.

Cô nhớ lại những bộ phim về ngày tận thế mình từng xem, những cuốn tiểu thuyết về zombie, về sự sụp đổ của nền văn minh.

Khi đó cô chỉ xem chúng như những sản phẩm giải trí hư cấu. Nhưng bây giờ, những kịch bản đó dường như sắp trở thành hiện thực.

Và nếu điều đó thực sự xảy ra, thứ quan trọng nhất để sinh tồn chính là vật tư.

Y Nhu bật dậy, mở máy tính, không phải để tìm việc mà để kiểm tra tài khoản ngân hàng của mình.

Số tiền tiết kiệm sau mấy năm làm thêm thời sinh viên không nhiều, chỉ vỏn vẹn hơn ba mươi triệu đồng. Quá ít ỏi để chuẩn bị cho một thảm họa. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.

"Phải có thêm tiền." Cô lẩm bẩm.

Y Nhu nghĩ đến vài người bạn thân có thể vay mượn, nghĩ đến cả việc cắm chiếc máy tính xách tay và vài món đồ có giá trị khác. Trong đầu cô lúc này, việc tích trữ vật tư đã trở thành ưu tiên hàng đầu, cấp bách hơn bất cứ điều gì khác.

Với không gian lưu trữ 10 mét khối mà hệ thống cung cấp, việc cất giữ một lượng lớn hàng hóa không còn là vấn đề.

Điều cô cần làm là hành động thật nhanh, thật kín đáo, trước khi mọi người nhận ra điều bất thường và bắt đầu đổ xô đi mua sắm, gây ra sự hỗn loạn và khan hiếm hàng hóa.

Ngay trong buổi sáng hôm đó, Y Nhu bắt đầu kế hoạch "điên cuồng tích trữ vật tư" của mình.

Cô liệt kê ra một danh sách dài dằng dặc những thứ cần thiết: Gạo, mì gói, đồ hộp các loại (thịt, cá, rau củ), nước uống đóng chai, sữa bột, các loại hạt dinh dưỡng, lương khô.

Tiếp đến là thuốc men: Thuốc giảm đau, hạ sốt, thuốc kháng sinh, thuốc trị tiêu chảy, bông băng, cồn sát trùng, và một vài loại vitamin tổng hợp.

Rồi đến nhu yếu phẩm: Giấy vệ sinh, khăn ướt, xà phòng, kem đánh răng, pin, bật lửa, nến, đèn pin, quần áo giữ ấm, chăn mền.

Cuối cùng, không thể thiếu vũ khí tự vệ cơ bản: Một vài con dao gọt hoa quả loại lớn, sắc bén, một cây gậy bóng chày bằng kim loại mà cô tình cờ thấy trong siêu thị, và vài cuộn băng keo loại lớn.