Kết quả hiện ra khiến cô càng thêm chấn động. Không còn là những mẩu tin vụn vặt, dễ bị bỏ qua nữa, mà là hàng loạt bài báo, những đoạn video ngắn với những tiêu đề giật gân, những hình ảnh đáng sợ mà trước đây cô chưa từng thấy.
Các nhà khoa học trên khắp thế giới dường như đang bối rối trước những hiện tượng dị thường liên tiếp xảy ra. Đâu đó trên mạng xã hội, người ta bắt đầu lan truyền những thuyết âm mưu, những lời đồn đoán về ngày tận thế.
Chính phủ các nước dù cố gắng trấn an dư luận, nhưng những biện pháp kiểm soát thông tin ngày càng siết chặt lại càng khiến người ta thêm hoang mang.
Y Nhu đọc được một bài phân tích khá dài về việc tần suất các trận động đất nhỏ và hoạt động núi lửa gia tăng đột biến ở vành đai Thái Bình Dương.
Một bài báo khác lại đề cập đến việc nhiều loài côn trùng có tập tính lạ, chúng dường như trở nên hung hãn hơn, kích thước cũng có phần phát triển bất thường. Kèm theo đó là những hình ảnh chụp cận cảnh những con ong, con kiến với kích thước lớn đến khó tin.
"Đây chắc là sản phẩm của photoshop, hoặc là tin vịt câu view." Y Nhu lẩm bẩm, cố gắng tìm một lý do hợp lý để bác bỏ những gì mình vừa thấy.
Lý trí gào thét rằng cô đang tự dọa mình, rằng thế giới vẫn luôn có những điều kỳ lạ khó giải thích, nhưng không có nghĩa là tận thế sắp đến.
Thời tiết dạo này cũng trở nên thất thường đến lạ. Hôm thì nắng gắt như thiêu đốt, khiến mặt đường nhựa như muốn bốc hơi.
Hôm sau lại có thể đổ mưa rào xối xả, sấm chớp đùng đùng như thể ông trời đang nổi giận. Y Nhu nhớ có lần đi siêu thị mua ít đồ dùng cá nhân, cô thấy nhiều người mua mì gói, đồ hộp và nước đóng chai với số lượng lớn hơn hẳn bình thường.
Khi đó cô chỉ nghĩ đơn giản là họ tích trữ phòng những ngày mưa bão, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ nào...
Cô cố gắng quay lại với việc tìm kiếm công việc, cố gắng phân tán tư tưởng, nhưng hình ảnh về những con vật kỳ dị, những dòng tít về dịch bệnh không rõ nguyên nhân cứ ám ảnh lấy tâm trí cô.
Ngồi trong căn phòng trọ nhỏ bé, Y Nhu cảm thấy một sự ngột ngạt chưa từng có. Cô muốn hét lên, muốn chạy trốn khỏi những suy nghĩ đáng sợ này, nhưng lại không biết phải đi đâu, phải làm gì.
Chiều hôm đó, khi đang đứng chờ xe buýt ở trạm gần nhà, Y Nhu bất chợt nhìn thấy một cảnh tượng khiến cô sững người.