Chương 18

"Y Nhu." Cô đáp gọn, liếc nhìn Minh Quân một lần nữa.

"Coi như tôi tiện tay làm việc tốt. Mà này, cậu cũng may mắn đấy, nếu không phải hôm nay tôi rảnh rỗi sinh nông nổi, chắc cậu thành bữa tối cho lũ ngoài kia rồi."

Nói rồi, cô không nhịn được khẽ nhếch mép cười, một nụ cười có chút thích thú khó hiểu.

Lâm Minh Quân ngồi bệt trên sàn nhà lạnh lẽo của Y Nhu, lưng dựa vào tường, cố gắng điều hòa lại nhịp thở gấp gáp.

Cơn kinh hoàng khi đối mặt với lũ zombie vừa rồi đã vắt kiệt gần như toàn bộ sức lực của anh.

Quần áo xộc xệch, trên người dính đầy bụi bẩn và vài vết xước nhỏ, nhưng may mắn là không có vết cắn nào.

Anh ngước nhìn cô gái vừa mới cứu mình. Y Nhu đứng đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lẹm đánh giá anh từ đầu đến chân, không hề che giấu.

"Cũng may là mạng lớn." Y Nhu lên tiếng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.

Giọng cô đều đều, không bộc lộ quá nhiều cảm xúc.

"Anh bạn hàng xóm, cậu đã làm thế nào để sống sót đến tận bây giờ vậy? Trông cậu cũng không giống loại người biết đánh đấm cho lắm nha."

Minh Quân nuốt khan. Anh biết mình trông khá thảm hại.

"Tôi... tôi là dân IT. Mấy ngày đầu, tôi chỉ cố thủ trong nhà, ăn uống tiết kiệm. Hôm nay là lần đầu tiên tôi định ra ngoài tìm thêm chút gì đó bỏ bụng... ai ngờ..." Anh không nói hết câu, nhưng Y Nhu hiểu.

"Dân IT à?" Y Nhu nhướng mày, một ý nghĩ lóe lên trong đầu.

"Cũng không tệ. Thời buổi này, một cái đầu biết suy nghĩ có khi còn hữu dụng hơn một kẻ chỉ biết dùng sức." Cô thầm nhủ.

"Hệ Thống Vinh Sủng Nam Thần, nếu đã gọi là nam thần, chắc không chỉ có mỗi cái mã đẹp. Thử xem tên này có phẩm chất gì đặc biệt không."

Cô tiến lại gần, ngồi xổm xuống đối diện Minh Quân. Khoảng cách bất ngờ thu hẹp khiến anh hơi giật mình, theo phản xạ lùi nhẹ người về phía sau. Y Nhu khẽ nhếch môi, một nụ cười đầy ẩn ý.

"Sợ tôi ăn thịt cậu à?"

"Không... không có." Minh Quân lắp bắp, mặt hơi ửng đỏ.

Anh không quen tiếp xúc gần với con gái lạ, nhất là trong tình huống kỳ quặc và một cô gái có khí chất đặc biệt như Y Nhu.

"Tốt nhất là không nên." Y Nhu nói, giọng có chút mập mờ.

"Dù sao thì cậu cũng là nam thần đầu tiên mà tôi thu nạp. Coi như cậu có vinh dự đó đi." Cô cố tình nhấn mạnh từ thu nạp và nam thần, quan sát biểu cảm của Minh Quân.

Đúng như cô dự đoán, anh chàng trông có vẻ ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu cô đang nói gì.

"Thu nạp?" Minh Quân ngơ ngác hỏi lại.

Y Nhu phẩy tay.