Chương 21

Toàn bộ nội thất đều mang gam màu sáng, tạo cảm giác thư giãn. Trên bức tường được sơn xanh nhạt treo một bức tranh “Hoa Hướng Dương” của Van Gogh.

Đối diện nó, trên một bức tường khác là một bức tranh phong cảnh thủy mặc. Nét mực trên giấy loang ra tự nhiên, từng góc từng chi tiết đều được xử lý vô cùng tinh tế, nhưng không có chữ ký.

Thời Lê Tri từng tham gia vô số triển lãm nghệ thuật lớn nhỏ, vậy mà lại không nhớ ra đã từng nhìn thấy bức tranh này ở đâu.

"Xem đến ngẩn người rồi sao? Bức tranh này do bác sĩ Thương vẽ đấy, cậu thấy có phải rất đẹp không?"

Không biết từ khi nào, Tô Từ An đã đứng cạnh cậu, giọng nói đầy vẻ tán thưởng.

"Ừm."

Thời Lê Tri đáp qua loa.

"Tôi cũng rất thích bức tranh này."

Bác sĩ Thương bưng khay trà bước lại gần, trên mặt nở một nụ cười không quá nồng nhiệt nhưng cũng đủ để tạo cảm giác thân thiện.

"Nhưng đó là tác phẩm từ rất lâu rồi. Giờ tôi không còn vẽ được nữa."

Hắn ta đưa một ly trà cho Thời Lê Tri, rồi quay sang Tô Từ An:

"Đội trưởng Tô cũng uống thử một chút đi. Tôi tự tin tay nghề pha trà của mình cũng không tệ lắm đâu."

Màu trà đỏ cam sóng sánh trong ly, thoang thoảng hương bưởi, nho và thạch lựu hòa quyện vào nhau.

Thời Lê Tri vươn tay nhận lấy, nhẹ nhàng thổi bớt hơi nóng, rồi khẽ khen:

"Thơm thật."

"Uống cũng rất ngon."

Bác sĩ Thương nghe vậy thì ý cười trong mắt càng sâu hơn. Sau khi thể hiện chút thiện ý, hắn ta lại rót một ly khác cho Tô Từ An.

Nhưng lần này, Tô Từ An không để bác sĩ động tay, thẳng thừng đoạt lấy bình trà giữa chừng.

"Tôi đâu phải khách, không cần rót cho tôi. Lần sau Thời Lê Tri đến cũng tự mình rót đi."

"Ừm."

Lại một câu đáp lời có lệ.

Bác sĩ Thương chẳng để bụng, chỉ cười nhẹ:

"Hai người không giống nhau. Lần sau đến chưa chắc có trà, có khi lại là bánh quy đấy."

Hơi nước bốc lên làm kính mắt bác sĩ Thương phủ một tầng sương mờ.

Thời Lê Tri có chút tò mò: "Bác sĩ Thương, anh còn biết làm bánh quy à?"

Không chút giấu giếm, bác sĩ Thương thẳng thắn đáp:

"Biết chứ. Tôi đoán tay nghề cũng không tệ. Nói thật, trước tận thế tôi còn làm giáo viên mầm non nữa."

Vừa nói, bác sĩ vừa tinh nghịch chớp mắt một cái. Khoảnh khắc đó, sự dịu dàng trên người hắn ta hoàn toàn xóa đi khoảng cách giữa họ.

"Làm giáo viên mầm non chắc là rất vất vả nhỉ? Phải đối mặt với cả đám trẻ con suốt ngày."

Chỉ nghĩ thôi Thời Lê Tri đã thấy đau đầu, chưa kể còn phải chịu đựng những bậc phụ huynh khó tính. Dù số người như vậy không nhiều, nhưng chỉ một vài trường hợp cũng đủ khiến giáo viên mệt mỏi rồi.

Nhưng chưa đợi bác sĩ Thương trả lời, Tô Từ An đã khó chịu cắt ngang:

"Hành Tri, bớt tám chuyện lại đã. Tôi còn có chuyện muốn hỏi cậu ấy."

Bác sĩ Thương nhướng mày, đá nhẹ vào chân Tô Từ An dưới gầm bàn, tỏ ý không hiểu hắn lại đang phát cáu vì chuyện gì.

Tô Từ An càng khó chịu hơn, hắn ta đặt mạnh cái ly xuống bàn “cạch” một tiếng, rồi nheo mắt nhìn Thời Lê Tri với vẻ trêu chọc:

“Này nhóc, tôi hình như không có chọc giận gì cậu đâu nhỉ?"

“Hả?"

Thời Lê Tri nở nụ cười vô tội, ánh mắt đầy vẻ thắc mắc:

“Không có. Sao đội trưởng tô lại nghĩ vậy chứ?"

— Có đấy. Nên tôi đang cố tình bơ anh đây.

Trong đầu Thời Lê Tri, một con tiểu ác ma đang chống nạnh cười đầy đắc ý.