Chương 10.2: Thanh lý môn hộ

Tần Ô không quay đầu lại, nhưng dường như đọc được suy nghĩ của Thời Lê Tri. Hắn bất ngờ vỗ nhẹ lên tay cậu như để trấn an.

Tuy nhiên, Thời Lê Tri lại hiểu lầm, nghĩ rằng Tần Ô đang phiền lòng. Cậu vội rụt tay lại, dù lòng bàn tay vẫn còn lưu lại chút hơi ấm.

Trong khi đó, Tần Trạch đang cúi đầu cố gắng nghĩ cách biện minh. Nhưng rõ ràng hắn đang bối rối: …Không thể nói là bạn gái hắn xúi giục đi cướp vật tư được?

Tần Trạch thậm chí tự nhủ rằng chủ ý chính không phải của hắn, mà là của bạn gái hắn. Nếu không, thứ vật tư tồi tàn kia làm sao đáng để hắn quan tâm? Nhưng dù vậy, lời giải thích hợp lý vẫn chẳng xuất hiện trong đầu hắn.

Đứng cạnh cửa, Uông Tân khoanh tay quan sát. Chỉ bằng ánh mắt đảo qua lại của Tần Trạch, hắn dễ dàng đoán được Tần Trạch đang chuẩn bị đổ lỗi cho Thời Lê Tri.

Đúng như dự đoán, chỉ trong vài giây, Tần Trạch đã chỉ tay về phía Thời Lê Tri, giọng điệu cáo buộc: “Là cậu ấy kêu cháu đi! Chú, người này là bạn trai cũ của cháu. Sau khi virus bùng nổ, cậu ta bỏ rơi cháu rồi tự chạy thoát. Ngày hôm qua lại giả bộ tử tế, bảo cháu đi nhận vật tư hộ!”

Thời Lê Tri: “?”

Nguy Lị: “?”

Uông Tân: “…”

Ngay cả Tần Ô cũng khựng lại một chút, nghi hoặc hỏi:

“Ngày hôm qua?”

Tần Trạch vẫn một mực khẳng định:

“Đúng vậy, chính là ngày hôm qua.”

Thái độ chắc nịch đến mức khiến người ta quên mất chính hắn trước đây từng có hành động bày tỏ tình cảm đơn phương ban nãy.

Nguy Lị lặng thinh, ánh mắt như nhớ lại chuyện Thời Lê Tri từng kể: Cậu chia tay bạn trai cũ vì bị tên khốn kia cắm sừng. Cô nhìn Tần Trạch dù không khỏi muốn phán xét, nhưng cuối cùng chỉ trầm mặc.

Tần Ô thì ngược lại, dường như bất ngờ hứng thú với câu chuyện này:

“Ngày hôm qua? Khi nào?”

Thấy như có cơ hội biện hộ, Tần Trạch lập tức đáp bừa:

“Buổi chiều, khoảng 3 giờ.”

Buổi chiều 3 giờ? Thời Lê Tri cảm thấy buồn cười, khóe môi cong lên một cách khó kìm nén.

Với nụ cười đó, Tần Trạch bắt đầu lúng túng, nhưng vẫn không nhận ra nguy hiểm đang chờ đợi.

Thời Lê Tri chậm rãi lên tiếng, giọng nói mềm mại nhưng rõ ràng:

“Nhưng buổi chiều hôm qua, tôi không được khỏe nên luôn ở trong phòng y tế. Làm sao có thể nói chuyện với anh được, anh Tần?”

Tần Ô bất ngờ khi cậu gọi hắn bằng tên đầy đủ, nhưng lại gọi Tần Trạch là “anh Tần” khiến hắn không khỏi bật cười trong lòng.

Không ai để ý đến sự phân biệt rõ ràng này, nhưng Tần Ô thì lại cảm thấy rất hài lòng. hắn cũng không muốn bị gộp chung với loại người như Tần Trạch.

Câu chuyện sau đó không còn cần nghe thêm nữa. Phòng y tế là một trong những khu vực trọng yếu của căn cứ nên đều có thiết bị giám sát và ghi âm. Tần Ô trực tiếp sử dụng quyền hạn để lấy đoạn ghi hình chứng minh Thời Lê Tri cả buổi chiều hôm qua đều ở phòng y tế. Đoạn ghi hình đó sau cùng được giao cho các lãnh đạo cấp cao để xử lý.

Về phần Tần Trạch cùng đám bạn hắn, kết quả không khó đoán. Với sự can thiệp của Tần Ô, chắc chắn họ sẽ bị tước quyền ở lại căn cứ. Đây là điều mà Nguy Lị và Uông Tân đều hiểu rõ.

Trái lại Thời Lê Tri chỉ nghĩ rằng bọn họ sẽ bị giam giữ vài ngày như một hình thức răn đe.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, thời gian đã từ sáng sớm nhảy đến tận trưa.

Chờ đợi lâu khiến Thời Lê Tri buồn ngủ. Cậu thϊếp đi một lát, nằm co ro trên chiếc sofa nhỏ dành riêng cho cậu.

Lúc tỉnh dậy, Thời Lê Tri phát hiện cậu đang được bọc trong một chiếc chăn lông dày, người cũng cảm thấy ấm áp hơn. Thời Lê Tri cựa mình, cằm dụi vào chăn vài cái trước khi chậm rãi mở mắt.

Nhìn quanh, cậu nhận ra bản thân không còn nằm trên chiếc sofa nhỏ ban đầu mà đang ở một chiếc sofa lớn hơn, vừa vặn với chiều dài cơ thể.

“Hả?” Một âm tiết ngắn ngủi thoát ra từ miệng hắn.

Đầu tóc rối bời vì tĩnh điện, gương mặt cậu đỏ bừng, ánh mắt còn chưa có tiêu cự. Cậu quay đầu, ánh mắt nhanh chóng va phải Tần Ô.

Người đàn ông đang ngồi trên chiếc sofa nhỏ, thϊếp đi với vẻ mặt mệt mỏi. Hóa ra là Tần Ô đã đổi chỗ cho mình.

Thời Lê Tri đứng dậy, định đắp chiếc chăn cho Tần Ô. Nhưng ngay khi cậu tiến lại gần, Tần Ô mở mắt, bất ngờ bắt lấy cổ tay cậu.

“Em tỉnh rồi? Cứ khoác đi. Ngồi xuống đây.” Giọng Tần Ô khàn khàn nhưng trầm ấm. Hắn nhẹ nhàng kéo Thời Lê Tri ngồi xuống bên cạnh, tránh động đến vết thương trước ngực hắn.

Tình cờ, ánh mắt hai người trở nên ngang hàng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tâm trạng Thời Lê Tri có chút phức tạp. Cậu kéo lại chiếc chăn, chia một nửa cho Tần Ô.

Tần Ô không từ chối.

Vẫn trong tư thế đó, vài người bắt đầu một cuộc họp ngắn gọn.

Bị sự việc của Tần Trạch làm gián đoạn, cuộc họp trở nên cô đọng hơn.

“Hậu thiên chúng ta đi đến vùng ngoại ô Giang Bình. Ngày mai, 3 giờ chiều, nhận 5 bộ đồ bảo hộ. Xe phải được đổ đầy nhiên liệu.” Tần Ô lên tiếng, ánh mắt sắc lạnh lướt qua từng người. “Có gì cần bổ sung không?”

Nguy Lị do dự, giọng điệu không thoải mái:

“Lão đại, chúng ta qua đó có cần nói chuyện với căn cứ bên kia không?”

“Nếu có người sống sót, sẽ liên lạc.” Tần Ô đáp gọn.

Nếu không có người sống sót, thì cũng chẳng cần nói chuyện.

Nhưng điều này làm Thời Lê Tri ngạc nhiên. Cậu không hề biết, ở Giang Bình còn có một căn cứ cứu viện khác.