Chương 133

Đỗ Xuân đáp: "Làm gì có." Anh ta cũng đi theo ra ngoài. Ban đêm tối đen như mực, ánh trăng trên trời ảm đạm, anh ta chẳng nhìn thấy gì cả, cũng không có thính giác và khứu giác nhạy bén như Lâm Mãn nên không phát hiện ra điều gì bất thường. Thế nhưng, sự im lặng ở phía tây vẫn khiến anh ta cảm nhận được nguy hiểm.

Lâm Mãn hạ thấp giọng: "Người phía tây e là bị gϊếŧ hết rồi, không biết hung thủ có bao nhiêu tên, hơn nữa nhìn có vẻ chúng cũng không định tha cho mọi người ở đây đâu, mau chạy đi."

Đỗ Xuân dù sao cũng từng làm thủ lĩnh căn cứ, tại vị suốt mười mấy năm, khả năng ứng biến vẫn rất tốt. Anh bảo Lâm Mãn và Đỗ Thu chạy trước, còn mình thì đi gọi người.

Lâm Mãn cũng không định đợi họ, kéo Đỗ Thu lặng lẽ chạy về hướng cách xa khu lán trại phía tây: "Đừng lên tiếng, chúng ta đi trước." Thế nhưng chưa chạy được bao xa, không biết do quá căng thẳng hay sao mà Đỗ Thu vấp chân, may được Lâm Mãn kịp thời kéo lại mới không ngã sấp mặt. Lâm Mãn nhìn kỹ, hóa ra dưới đất có người nằm.

Sao chỗ này lại có người nằm thế này?

"Có quen không?"

"Không quen."

"Vậy thì mặc kệ đi, chạy mau."

Đỗ Xuân bên kia cũng cấp tốc thông báo cho mọi người. Bình thường giờ này ai nấy đều ngủ cả rồi, buổi tối không đèn đóm, chẳng có gì giải trí, bụng lại đói meo nên mọi người đều ngủ sớm để đỡ tốn sức. Nhưng hôm nay vì Lâm Mãn tới, có người qua chuyện trò, lại mang về tin tức của căn cứ Hòa Bình, mọi người ít nhiều cũng bàn tán với nhau nên ngủ khá muộn.

Đỗ Xuân vừa gọi là kinh động đến mọi người ngay.

"Đừng lên tiếng, chạy mau, chạy về chỗ nào đông người nhất trong căn cứ ấy!"

"Có chuyện gì thế?"

"Có kẻ muốn gϊếŧ chúng ta, phía tây bị gϊếŧ gần hết rồi!"

"Mẹ kiếp! Chắc chắn là do thằng khốn Trương Thành Đào gây thù chuốc oán rồi!"

Mọi người chửi thầm trong miệng nhưng tay chân lại chẳng hề chậm chạp. Đám người này vốn dĩ đều khỏe mạnh, tuy vì ăn uống thiếu thốn nên sức lực giảm đi đáng kể, nhưng khi bản năng sinh tồn bùng phát lúc chạy trốn, họ vẫn phát huy được khả năng vượt mức bình thường. Cộng thêm việc chẳng có đồ đạc gì quý giá, ai nấy xỏ vội đôi giày rồi lao ra ngoài.

Đợi đến khi hai gã sát nhân ở phía Tây phát hiện ra thì đã có kha khá người chạy thoát. Bọn chúng lập tức xử lý nốt những người còn lại rồi đuổi theo.

Lúc này trời tối đen như mực, đường xá khu này lại quanh co khúc khuỷu, ngõ ngách chằng chịt, chỗ để ẩn nấp nhiều vô kể. Mấy chục người tản ra, mạnh ai nấy chạy, căn bản không thể nào đuổi bắt hết được. Thế nhưng, những người tụt lại phía sau vẫn bị đuổi kịp.