Cô nhìn quanh một lượt, xách cái lò sắp tàn lửa lên. Gọi là lò chứ thực ra nó chỉ là một cái thùng được đυ.c từ đá, vừa to vừa nặng trịch, toàn thân nóng hầm hập, vậy mà Lâm Mãn lại nhấc lên nhẹ tênh, dường như chẳng hề thấy nóng.
Cả hai người Đỗ Xuân đều ngẩn người ra nhìn. Họ đều biết Lâm Mãn rất khỏe, nhưng cô của lúc này dường như không chỉ có mỗi sức mạnh, mà trên người còn toát ra thứ khí thế gì đó rất khác.
Một bóng người đột ngột xông vào. Gã chẳng thèm nghe ngóng động tĩnh bên trong, tuy không phát ra tiếng bước chân nhưng thái độ lại chẳng hề cẩn trọng chút nào. Chắc gã nghĩ trong cái lều nhỏ xíu này chẳng có gì đáng để mình phải đề phòng.
Gã xông vào một cách nghênh ngang, tùy tiện. Vừa thấy hai anh em nhà họ Đỗ, gã thản nhiên giơ tay định gϊếŧ người, nhưng bên cạnh bỗng lù lù xuất hiện một người, vung cái lò đá giáng mạnh cho gã một cú.
Cú đập này quả thực rất tàn nhẫn. Vì Lâm Mãn không biết kẻ này trình độ ra sao, sợ lại gặp phải kiểu trâu bò lỳ đòn như gã cầm búa hôm nọ nên đã dùng lực rất mạnh. Ngay sau đó, cô cảm thấy có thứ gì đó ấm nóng bắn lên mặt mình. Hai người Đỗ Xuân rõ ràng cũng cảm nhận được, Đỗ Thu hét lên một tiếng ngắn ngủi rồi bị Đỗ Xuân vội vàng bịt miệng lại.
Lâm Mãn ném cái thùng đá sang một bên, than củi nung đỏ và tàn lửa bên trong văng tung toé khắp đất, ánh lửa lờ mờ chiếu ra bóng người đang nằm sấp, cùng với cái đầu máu me be bét và cánh tay phải của gã.
Kẹp giữa các ngón tay gã là một lưỡi dao cong, không dài nhưng dùng để cắt cổ thì vừa đẹp. Lưỡi dao dính đầy máu tươi, nhuộm đỏ cả nắm đấm, chẳng biết là đã gϊếŧ bao nhiêu người rồi.
Dùng thứ này để gϊếŧ người, chỉ cần đánh lén thành công thì chắc chắn sẽ không gây ra tiếng động gì lớn, đây rõ ràng là một sát thủ chuyên nghiệp.
Căn lều nhỏ bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.
Lâm Mãn sững lại một chút rồi xoay người đi ra ngoài. Phía lều ở hướng tây cách đó vài mét im phăng phắc, nhưng lại có mùi máu tanh nồng nặc rất khó lờ đi bốc lên từ đó, loáng thoáng còn nghe thấy vài tiếng động bất thường. Lâm Mãn hỏi Quản Quản: "Cậu có cảm nhận được có mấy người không?"
"Tớ... tớ không biết, tớ hơi căng thẳng, chắc là hai hoặc ba người gì đó. Lâm Mãn ơi, bọn chúng lợi hại lắm đấy!"
Lâm Mãn quay đầu lại hỏi Đỗ Xuân: "Các anh đắc tội với ai à?"