Tôn Gia Minh đã sớm có kế hoạch cho mình. Lần này coi như anh vớ bẫm, vô tình gặp được siêu thị thần bí này, anh nhất định phải tận dụng cơ hội, biến mình từ một kẻ nhặt rác tầm thường thành người đứng trên cao nhìn xuống.
Vì vậy, anh dốc toàn bộ tài sản đổi lấy một khẩu súng ngắn, thứ vũ khí thiết yếu cho mọi vụ cướp.
Bên ngoài, đám người nhặt rác nhìn Tôn Gia Minh đã vào trong siêu thị gần mười lăm phút, đang phân vân nên bỏ đi hay mạo hiểm vào thử, thì bất ngờ thấy Tôn Gia Minh bước ra.
Anh ta mang theo một luồng khí lạnh lẽo, ánh mắt như sói đói, khiến không ai dám xem thường.
“Bỏ hết đồ trong tay và trên người xuống, rồi cút đi!” Tôn Gia Minh không nói hai lời, rút súng ra chĩa thẳng vào đám người.
“Là súng! Hắn có súng thật kìa!” Một người kinh hãi hét lên. Họ nhanh chóng hiểu ra: tên Tôn Gia Minh trước mặt, rõ ràng là vừa kiếm được món hời trong siêu thị.
Một gã vạm vỡ ngoài ba mươi, dựa vào thể hình vượt trội, không thèm để tâm lời cảnh cáo. Hắn nghĩ tên Tôn kia vốn là một thanh niên nhút nhát, giờ cho dù có cầm súng thì cũng không dám nổ. Thế là hắn cứ thế đi thẳng về phía cửa siêu thị.
Chỉ vừa bước hai bước…
“Đoàng!”
Một tiếng súng nổ vang lên, hắn cảm thấy ngực bị đánh mạnh một cái, lảo đảo lùi về sau mấy bước, toàn thân như bị rút cạn sinh lực, rồi ngã vật xuống đất, tắt thở.
Khẩu súng lục 54 trong khoảng cách chưa đến 20 mét thì sức sát thương là không thể xem thường. Một phát trúng ngực, chết là điều chắc chắn.
Tôn Gia Minh biết cách bắn, nhưng rõ ràng không có kinh nghiệm. Bị lực giật làm tê cả tay, anh vội vàng nắm súng bằng hai tay như trên TV... nhưng nhận ra mấy cảnh trong phim đúng là lừa người ta!
“Hừ... Tôi nhắc lại lần nữa: bỏ hết đồ, biến khỏi đây!”
Giọng anh lạnh như băng, không còn chút run sợ nào.
Cả đám bị cú bắn ấy dọa sợ chết khϊếp. Ai nấy lập tức thả hết đồ trên tay xuống đất. Duy chỉ có một người tiếc của, ôm đồ bỏ chạy như điên.
Nhưng chạy nhanh đến đâu cũng vô ích.
Tôn Gia Minh nheo mắt, lạnh lùng giơ súng lên nhắm thẳng lưng hắn. Biết mình bắn không chính xác lắm, anh cứ thế bóp cò liên tục.
Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Liên tục bảy phát, trong đó hai viên trúng đích. Gã kia lảo đảo thêm vài bước rồi ngã úp mặt xuống đất, đống đồ hắn ôm văng ra tứ tán.
“Thằng kia với thằng bên cạnh, mau đi lượm hết đồ của hắn lại đây! Những người khác xem trên người còn gì chưa lấy ra không?
Đừng lo, tôi, Tôn Gia Minh, không phải kẻ không có lương tâm. Miễn là chịu nghe lời, tôi không động đến ai hết!”
Anh ta nặn ra một nụ cười... nhưng trong mắt mọi người, nụ cười đó còn đáng sợ hơn cả tiếng súng.
Không ai dám giữ hy vọng may mắn. Tất cả đều lặng lẽ làm theo. Một lát sau, đống đồ nhặt được đã chất thành một “ngọn núi nhỏ”.
“Được rồi, biến đi hết cho tôi! Nhanh!”
Tôn Gia Minh gằn giọng, rồi như chợt nhớ ra điều gì, cười mỉa:
“Lão Trần, tôi nhớ ông còn giữ một miếng ngọc bích đúng không? Để lại đó rồi hẵng đi.”
Lão Trần sững người, mặt đầy đau khổ. Miếng ngọc đó là kỷ vật cuối cùng vợ ông để lại, luôn mang bên mình... Nhưng muốn sống thì không thể giữ.
Ông ta run run lấy từ túi áo trong ra một miếng ngọc xanh biếc, đặt lên đống đồ.
Tôn Gia Minh hài lòng gật đầu, hạ súng xuống: “Cút! Nếu 30 giây nữa tôi còn thấy ai, đừng trách khẩu súng này không có mắt!”
Nghe đến đó, đám người nhặt rác cắm đầu cắm cổ bỏ chạy. Ai cũng biết tên Tôn Gia Minh giờ đã là kẻ nói được làm được, một tên gϊếŧ người không chớp mắt.
Sở Hằng ngồi trong phòng giám sát nhìn toàn bộ sự việc, lòng nặng trĩu.
“Hai người chết rồi... cũng có liên quan đến mình chứ?” Anh thì thầm.
Zero thì chẳng mảy may bận tâm:
“Đừng tự trách. Mấy tháng rồi, chẳng lẽ anh vẫn chưa hiểu bản chất con người? Tên kia còn đỡ đấy, ít ra hắn không gϊếŧ bừa. Ai nghe lời, hắn tha cả. Đây là thế giới của kẻ mạnh.
Khi siêu thị xuất hiện, cơ hội là công bằng cho tất cả. Không dám bước vào là họ bỏ lỡ cơ hội. Cái chết của họ là do bản thân tự phụ, không liên quan gì đến anh, cũng chẳng liên quan đến siêu thị.”
Tôn Gia Minh cũng hiểu rõ: giờ đám người kia chạy về, bí mật của siêu thị chắc chắn không giữ được lâu.
Anh phải tranh thủ đổi sạch đống phế liệu, mua sắm nhanh rồi rời khỏi đây. Sau này có quay lại hay không còn tính tiếp.
Dù gϊếŧ vài người nhặt rác cũng không quá lớn chuyện, nhưng cái danh “người đầu tiên bước vào siêu thị” rất dễ mang họa sát thân.
Vì vậy, anh bắt đầu cặm cụi khuân từng đống thép vụn, dây đồng, linh kiện phế thải... ra quầy đổi tiền, liên tục quy đổi thành năng lượng tệ.
Sau khi đổi hết, tổng cộng được 236 điểm năng lượng, đựng đầy một túi lớn. Do đổi lẻ và tiền lớn nhất chỉ có mệnh giá 10 nên khá nhiều xu.
“Bạn có thể làm một thẻ hội viên để cất tiền, sử dụng giống như thẻ ngân hàng.” Giọng điện tử vang lên nhắc nhở.
“Siêu thị này sẽ ở đây mãi chứ?” Tôn Gia Minh không vội làm thẻ, mà hỏi câu mấu chốt.
“Không. Siêu thị sẽ tồn tại ở đây trong vòng 3 ngày. Sau đó sẽ biến mất và xuất hiện ở khu vực khác. Nhưng tương lai có thể sẽ quay lại.”
Ba ngày... Đúng như hắn đoán, nơi thần kỳ thế này sẽ không bao giờ cố định lâu dài.
“Thôi khỏi, có hơn 200 điểm thôi, tiêu hết trong ba ngày cũng không khó.”
Hắn từ chối làm thẻ, rồi quay lại siêu thị.
Lần này hắn lấy thêm vài khẩu súng, hơn chục hộp đạn, một bao gạo 5kg, vài chai nước. Trên đường rời đi, bước được vài bước lại dừng lại.
Tôn Gia Minh quay người, cúi người thật sâu, lớn tiếng nói:
“Tôi không biết siêu thị này là ai tạo ra, nhưng tôi thật lòng cảm ơn! Nhờ có siêu thị này, tôi, Tôn Gia Minh, từ nay sẽ không trốn tránh, không hèn nhát nữa!”
Nói xong, hắn đứng yên một lúc rồi sải bước rời đi, ánh mắt kiên định chưa từng có.
Sở Hằng không mấy để ý đến số năng lượng hơn ba mươi vừa nhận được, mà chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng xa dần của Tôn Gia Minh, thở dài cảm khái.
Con người mà, yếu đuối hay can đảm, đôi khi chỉ cách nhau đúng một ý niệm.
Cả đời có thể sống trong nhút nhát, nhưng chỉ một khoảnh khắc vượt qua sợ hãi, đối mặt tất cả... mới thấy dũng khí thật ra dễ dàng đến thế.
“Chúc cậu may mắn.” Sở Hằng thầm nói.
“Tiếng tăm coi như đã lan ra rồi. Nghỉ ngơi chút đi, sắp tới anh sẽ bận rộn đấy.”
Giọng trẻ con của Zero vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Sở Hằng.
Nghĩ đến cảnh mình kiêm luôn cả thu ngân, hướng dẫn viên, kiêm cả nhân viên đổi tiền… Sở Hằng lại thấy đau đầu.
Cảm khái phút trước lập tức hóa thành tiếng thở dài rầu rĩ.