Chương 32: Dung Dịch Cải Tạo Gen

Mỗi người được phát một khẩu súng, chế độ ăn mỗi ngày hai bữa mặn một bữa loãng, còn có quân lương đủ cho hai người trưởng thành sống một tuần, phát đều đặn mỗi tuần một lần.

Nếu làm nhiệm vụ còn được thưởng thêm.

Với những phúc lợi ưu đãi như thế, việc chiêu mộ binh sĩ diễn ra cực kỳ nhanh chóng.

Vì đây là tự mình tuyển quân cho đội mình, nên mấy ông tiểu đoàn trưởng đều ra sức, mắt sáng như đèn pha mà lựa người.

Ai chưa từng cầm súng, chưa gϊếŧ qua mười con zombie, hay bắn thử mà chưa tới tám vòng thì có nói hay đến mấy cũng bị loại thẳng.

Chọn tới chọn lui, lọc tới lọc lui, đội hình 240 người chỉ trong một ngày là tuyển đủ.

Dù sao thì đây cũng là thành phố ba mươi vạn dân.

“Tôi có năm thùng bột mì và một đùi heo ở cốp xe, tối nay làm bữa cho bọn họ. Sáng mai bốn giờ, tôi đợi mọi người ở tòa Tiểu Bạch Lâu, cách cổng nam mười cây số.” Sở Hằng kéo Hạ Hầu Tín và Chu Minh dặn dò.

Hạ Hầu Tín gật đầu.

Anh biết Sở Hằng định đi đâu, chắc là tới chỗ “kho báu” huyền thoại kia để lấy trang bị.

Dù là anh em thân thiết đến đâu, Hạ Hầu Tín cũng hiểu, mỗi người đều có những bí mật không thể chia sẻ.

Mà để nắm chắc đội quân này, đó nhất định là nơi chỉ Sở Hằng được biết.

“Để em đi với anh đi Anh Chu, thêm người thêm phần chắc chắn.” Chu Minh nói, thật thà không có tâm cơ.

Nhưng hắn không biết, Hạ Hầu Tín thì hiểu rất rõ, Sở Hằng đang muốn nhắn với mọi người rằng, cho dù họ là huynh đệ, là bạn bè, thì người hắn thật sự tin tưởng nhất, chỉ có Chu Minh.

Bởi vì Chu Minh không có bối cảnh, còn trẻ, dễ đào tạo, lại cực kỳ lệ thuộc vào Sở Hằng, là mẫu người trung thành tuyệt đối.

Sở Hằng muốn bồi dưỡng một người thân tín số một, thì đó chính là Chu Minh.

“Không cần đâu, cậu lo ổn định mấy người cậu mới tuyển đi. Cậu chưa có kinh nghiệm chỉ huy, chắc sẽ hơi lúng túng. Có thể hỏi thêm Hạ Hầu Tín và Trương Chí Hằng. Nếu thực sự không xoay được thì nhờ họ cho mượn hai người giúp một tay.” Sở Hằng cười nói.

Đêm nay anh còn phải về siêu thị xử lý một số việc, không tiện mang Chu Minh theo.

Dặn dò mấy người phải tranh thủ làm quen với người của mình, Sở Hằng dỡ lương thực xuống, lái xe đi mất hút.

Mọi người đều bận rộn làm quen đội ngũ, vì Sở Hằng đã nói rõ: sau khi nhận trang bị sáng mai, cả đội sẽ trực tiếp xuất phát tới Đại Nham Thành.

Không được chậm trễ, bởi thành này có thể bị lũ zombie tấn công bất cứ lúc nào, anh không muốn tới nơi chỉ còn lại một “thành chết”.

Xe chạy tới Tiểu Bạch Lâu, nơi từng là trạm chuyển xe khách giữa Dương Thành và Đông Lâm, giờ thì hoang vu đáng sợ.

Tòa nhà này gọi là “Tiểu Bạch Lâu” vì được xây bằng đá cuội trắng muốt.

Sở Hằng mở cổng dịch chuyển, bước vào siêu thị.

Lúc này siêu thị sắp đến giờ đóng cửa, tầm hơn bốn giờ sáng.

“Dạo này có gì lạ không?” Sở Hằng hỏi Zero.

Anh nhận ra khách xếp hàng không nhiều, người mua đồ cũng vội vã như đang tranh thủ thời gian.

“Không có chuyện gì lớn. Tôi nói với đám người Mỹ kia là ngày mai siêu thị sẽ biến mất nên họ cũng hạn chế đổi năng lượng tệ rồi. Dù sao đổi nhiều cũng chẳng lợi gì, mà họ cũng đâu có đắc tội gì với anh, không cần phải chơi ác với họ.” Zero nói.

“Cũng đúng, mỗi nơi ghé qua mà vơ vét sạch thì siêu thị này chẳng còn là "Hy Vọng" nữa, mà là "Tuyệt Vọng". Ủa, hai người kia là sao vậy? Nhân viên mới à?”

Sở Hằng chỉ cô gái tóc vàng ở quầy cùng Tư Vân Thanh, và cô nàng ngực nở tóc đỏ đang làm việc trong khu siêu thị.

“Đúng rồi, thời gian của đại nhân Zero quý lắm, đâu có rảnh suốt ngày chạy tới chạy lui. Tôi mới tuyển hai cô làm hướng dẫn bán hàng. Cô tóc đỏ là Rena, còn cô tóc vàng cao trên 1m8 là Denise, đều rất giỏi ăn nói.”

“À, còn nữa, Tôn Gia Minh vừa đổi một lô lớn trang bị, đủ vũ trang cho khoảng hơn trăm người.”

Sở Hằng biết Tôn Gia Minh tham vọng lớn, nhưng không bận tâm:

“Không sao, để hắn làm gì thì làm, chỉ cần còn làm việc ở siêu thị, thì hắn vẫn nằm trong tay tôi.”

Zero bật màn hình, đưa dữ liệu:

“Đây là số liệu kinh doanh hai ngày qua, lãi khoảng hơn bảy vạn, chắc tới lúc đóng cửa là đạt 7.5 vạn. Đám người Mỹ mua hàng lý trí thật, nếu ở Kim Lăng chắc đã hơn mười vạn rồi.”

Sở Hằng xem qua rồi gật đầu, đúng là khác biệt.

Dù giờ siêu thị đã mở rộng, tốc độ thanh toán và sức chứa tăng gấp đôi, hàng hóa đa dạng hơn, có cả xe Đông Phong Mãnh Sĩ và súng máy hạng nặng, nhưng doanh thu vẫn không tăng mạnh.

“Người Mỹ sống rải rác, khó có trại nào tới chục vạn người. Có được mức này là ổn rồi. À, liên hệ Tôn Gia Minh, tôi cần hỏi chút việc.”

“Về chuyện gì?” Zero hỏi.

“Tôi chuẩn bị giao chiến với zombie, nghe nói có một con thủ lĩnh. Muốn hỏi xem nó có đặc điểm gì, cách đối phó ra sao.”

“Không cần phiền Tôn Gia Minh, tôi cho anh xem dữ liệu trong siêu thị.” Zero mở màn hình chiếu thông tin.

Thủ lĩnh zombie: Là loại tiến hóa từ nhân thể sau khi tinh hạch nứt vỡ. Thân hình như thiếu niên, da xám trắng nhưng không rữa nát.

Có khí tức khiến zombie cấp thấp phục tùng. Dùng sóng ý thức điều khiển lũ zombie. Sở hữu đòn công kích bằng tinh thần như roi ý thức và bão não.

Tùy theo mức tiến hóa, khả năng mạnh yếu khác nhau: loại yếu điều khiển 30.000 zombie, tấn công tinh thần trong 1km. Loại mạnh điều khiển tới 500.000, tấn công trong bán kính 10km.

Cơ thể yếu, dễ bị thương. Có trí khôn, giảo hoạt, nhưng không dễ phân biệt kẻ địch. Chỉ nhắm vào ai khi bị kí©h thí©ɧ.

Thích tấn công người còn sống, đặc biệt là nội tạng, đặc biệt là não. Ăn đủ sẽ tiến hóa thành Thi Vương.

“Thế nào, còn cần hỏi Tôn Gia Minh nữa không?” Zero kiêu ngạo như mèo con.

“Không cần. Dù gì Tôn Gia Minh là đánh lén, còn tôi là đánh trực diện. Miễn tìm ra con thủ lĩnh trong đám zombie, dùng súng bắn tỉa hoặc súng phóng lựu là xong.”

“Anh hiện có hơn mười vạn năng lượng, định dùng thế nào?” Zero hỏi.

“Nâng cấp siêu thị cần bao nhiêu?”

“Năm mươi vạn, còn xa lắm.” Zero lắc đầu, vẫy đuôi mèo, nói thêm:

“Mà nhớ này, với thân thể tân nhân loại của anh, chỉ có thể tiến hóa thêm một lần nữa thôi.”

“Dùng 10 vạn để mở khóa dung dịch cải tạo gen sơ cấp á? Mắc quá rồi.”

Sở Hằng từng nghiên cứu kỹ hệ thống tiến hóa:

Gen hệ thống:

Tân nhân loại → Dung dịch cải tạo gen sơ cấp → Trung cấp → Cao cấp → Cực hạn → Phân liệt gen.

Mỗi giai đoạn tương ứng một cấp độ:

Tân nhân loại → Nhân loại cấp 1 → Cấp 2 → Cấp 3 → Cực hạn nhân loại → Hư Không Hành Giả.

Sau khi thành Hư Không Hành Giả, có thể sống ngoài vũ trụ và sở hữu kỹ năng đặc biệt.

“Anh hiện có đủ mà.” Zero chỉ vào số liệu: 112,000 năng lượng.

“Đồ ác quỷ! Tôi không tiêu! Đợi siêu thị lên cấp ba rồi tính!” Sở Hằng làm mặt “vắt cổ chày ra nước”.

“Tốt nhất anh nên dùng đi. Nếu bị đòn bão não của thủ lĩnh zombie đánh trúng, não anh sẽ nổ tung tại chỗ. Nhưng nếu là Nhân loại cấp 1, còn có lớp bảo vệ, cùng lắm là chấn động não nhẹ.”

“Tôi sẽ bắn chết nó trước khi nó phát hiện ra tôi!”

“Trong hàng chục ngàn zombie mà tìm ra một con đặc biệt không dễ đâu. Còn khí tức tân nhân loại của anh, lại là thứ hấp dẫn nhất với thủ lĩnh đấy, như viên chocolate hảo hạng vậy.”

“Đệt! Được rồi, tôi đổi!” Sở Hằng tuy không sợ chết, nhưng vẫn quý mạng.

Zero nói đúng, bị phát hiện là dính ngay đòn tàng hình không chống được, chẳng thà phòng trước.

Sau khi chuỗi Tạm biệt Boss vang lên bằng cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh, siêu thị hóa thành ánh sáng biến mất khỏi vùng Lebugas, để lại đám người Mỹ khóc lóc quỳ lạy, vẽ thánh giá lên ngực.

Họ tin rằng siêu thị này chính là ánh sáng của Thượng Đế, là niềm tin để tiếp tục sống.

Và họ tin… ánh sáng ấy sẽ trở lại.

Sở Hằng chi 10 vạn để mở khóa dung dịch cải tạo gen sơ cấp, rồi thêm 2.000 năng lượng để đổi một lọ.

Nhìn chiếc ống nghiệm nhỏ chứa dung dịch xanh biếc ánh tím, Sở Hằng ngờ vực:

“Uống luôn hả?”

“Ừ, tu ực một phát là xong, khoảng hai phút sẽ có hiệu quả.” Giọng Zero lúc này đầy dụ dỗ trẻ con.

Sở Hằng hít sâu, bật nắp:

“Không uống thì phí, mười vạn lận đó!” rồi tu một hơi cạn sạch.

“Hehehe~” Zero cười khoái chí như đang chờ coi trò hay.

Quả nhiên, chẳng mấy chốc Sở Hằng thấy thân nhiệt tăng vọt, nhanh đến mức không chịu nổi, da đỏ như mông khỉ, cả người như bốc cháy.

“Mẹ kiếp, mày hại tao!” Sở Hằng rêи ɾỉ.

“Thế mà không chịu nổi à? Tôn Gia Minh còn đau gấp trăm lần, hắn còn sống được. Còn anh đây là dung dịch cải tạo chính hãng, thành công 100%, chỉ là cơ thể đang siêu trao đổi chất, hấp thụ gen cải tạo thôi, chịu tí cũng không nổi à?”

Sở Hằng vốn cũng không đến mức quá đau, chỉ hơi bức bối khó chịu.

Bị Zero cà khịa vậy, anh cũng ngậm miệng chịu trận.

Chưa đầy mười phút sau, thân nhiệt giảm nhanh chóng, thay vào đó là cảm giác sức mạnh tràn đầy, cơ thể nhẹ nhàng, thị lực, phản xạ… đều được tăng cường rõ rệt.

“Đây là Nhân loại cấp 1? Giờ tôi thấy đấm chết một con trâu cũng dễ như chơi! Vậy mà vẫn còn thua Tôn Gia Minh?”

“Ừ, xét riêng thể chất thì anh còn thua hắn hai bậc. Hắn lại còn có năng lực hệ băng phụ trợ. Nếu đánh tay đôi, anh cầm cự được ba đến năm phút. Nếu kỹ năng cận chiến giỏi thì chạy trốn không khó.”

“Vậy đợi tôi lên Hư Không Hành Giả rồi hẵng đấu với hắn. Giờ thì tiếp tục cày tiền thôi.”

Sở Hằng nói:

“Dung dịch này tạm thời đừng bán ra, giữ bí mật thì hơn.”

“Tôi biết. Nếu chưa giải mã được dung dịch tân nhân loại, ai uống cái này chắc chắn chết.”

“Gì mà gớm vậy?”

“Khác với biến dị virus, cái này không có bảo vệ. Cơ thể chưa đủ chuẩn tân nhân loại thì sẽ bị gen cải tạo phá vỡ từ trong ra ngoài, nổ banh xác.” Zero lắc đầu tiếc nuối:

“Thật đáng thương cho nhân loại yếu ớt…”

“Mày dám khinh thường? Để xem cái nhân loại yếu ớt này bắt được con mèo tự luyến nhà mày không!” Sở Hằng vươn tay chụp lấy Zero.