“Vậy nghĩa là, có cậu rồi tôi có thể giao dịch với người Nguyên Bảo?” Sở Hằng bắt đầu mơ mộng: vũ khí, robot, giải cứu Trái Đất...
“Không thể...”
Đệt!
Sở Hằng còn chưa kịp mơ xong, câu nói của Zero đã dội gáo nước lạnh vào đầu.
“Tại sao?”
[Bởi vì toàn hệ thống chia làm hai phần, một phần là hệ thống giao dịch, phần còn lại là hệ thống truyền tải. Mà hệ thống truyền tải thì... lúc va chạm thiên thạch là nổ luôn rồi.]
“Đệt thật! Vậy cậu còn có tác dụng gì nữa không đấy?”
[Ha ha, ai nói tôi vô dụng? Tôi có hệ thống giao dịch độc lập! Ngay khi anh chạm vào tôi và bị cải tạo, tôi đã bắt đầu quét toàn bộ Trái Đất, và tôi phát hiện... tôi có thể tồn tại ở hành tinh này dưới dạng một hệ thống siêu thị!]
“Siêu thị?” Sở Hằng vừa nghe xong đã giật bắn người, lập tức đứng phắt dậy. Cái này có vẻ đáng để quan tâm nghiêm túc đây.
[Hehe, ngồi không yên rồi phải không?]
Zero cười khúc khích: “Hệ thống giao dịch này chủ yếu phục vụ theo kiểu khách hàng tự mua, hướng đến đại chúng chứ không phải độc quyền cho một người. Không phải cứ ai sở hữu hệ thống là có thể ăn một mình đâu. Tuy hệ thống sẽ ưu đãi rất nhiều cho chủ sở hữu, nhưng độc chiếm thì đừng mơ. Làm ăn mà, càng nhiều người tham gia càng lời.]
Sở Hằng gật gù. Anh hiểu rõ điều đó, hệ thống này rõ ràng được thiết kế để giao dịch với cả một hành tinh, chứ không phải phục vụ riêng một cá nhân.
“Thế tôi đóng vai trò gì trong hệ thống này?”
[Anh có thể quyết định siêu thị bán mặt hàng gì, hướng kinh doanh ra sao, được mua hàng với giá gốc, chọn vị trí mở siêu thị, thời gian khai trương v.v... Nói theo kiểu người Trái Đất các anh, anh là ông chủ, còn tôi là quản lý cửa hàng.]
Nghe vậy thì Sở Hằng hiểu liền. Trước đây sau khi tốt nghiệp cấp 3, anh từng đi làm thêm ở siêu thị nên rất rành cách vận hành. Ví dụ như hàng hóa trong siêu thị không phải là của siêu thị sở hữu, mà chỉ là do siêu thị làm trung gian bán hộ. Chủ siêu thị muốn lấy cũng phải trả tiền, chỉ là trả theo giá nhập.
“Vậy siêu thị đâu? Cho tôi xem với.” Sở Hằng không giấu nổi tò mò.
[Giơ tay phải ra, mở lòng bàn tay, ngửa lên.] Giọng Zero đầy mong chờ, rõ ràng việc tạm trú trong người Sở Hằng cũng khiến nó khó chịu lắm rồi.
Sở Hằng làm theo. Khi vừa giơ tay ra, anh lập tức cảm thấy một luồng ấm nóng từ não truyền theo da, chạy dọc cánh tay xuống lòng bàn tay, một cảm giác kỳ quái như có kiến bò, nhưng không đau.
Từng chấm sáng nhỏ bắt đầu chui ra từ lỗ chân lông nơi lòng bàn tay, tụ lại thành một quả cầu sáng to bằng quả trứng chim bồ câu, lấp lánh giữa lòng tay.
Chỉ thấy quả cầu lấp lóe vài lần, rồi giọng trẻ con quen thuộc của Zero vang lên:
[Đó là tôi đấy. Cầm quả cầu đó quăng mạnh xuống đất đi, nhớ ném mạnh tay một chút!]
Sở Hằng nhìn quả cầu trong tay, nghĩ tới việc đây chính là “ngài đại nhân” Zero trong truyền thuyết, anh không nể nang gì mà ném thẳng tay xuống đất.
Bịch!
Quả cầu sáng đập mạnh xuống đất, vừa chạm đất đã bắt đầu rung lắc kịch liệt, sau đó... phồng to lên.
Biến hóa này khiến Sở Hằng giật mình, theo phản xạ lùi lại vài bước, cảnh giác nhìn chằm chằm quả cầu đang biến hình.
Khoảng năm phút sau, quả cầu phát triển thành một cánh cổng ánh sáng, trông như cánh cửa dịch chuyển trong phim hoặc game. Khi biến đổi hoàn tất, cổng sáng dừng rung và đứng yên.
[Sở Hằng, vào đi! Siêu thị đã sẵn sàng!] Giọng Zero vang lên từ phía sau cổng.
Không chút do dự, Sở Hằng sải bước tiến vào bên trong. Ngay khi anh bước qua, cánh cổng lập tức thu nhỏ lại rồi biến mất hoàn toàn.
Một luồng sáng chói lóa lóe lên, rồi khi mắt đã thích nghi trở lại, Sở Hằng phát hiện trước mặt mình là một siêu thị mini cực kỳ sạch sẽ và tinh gọn.
Tường phủ lớp sơn trắng xen lẫn hoa văn kiểu diatomite, sàn là gỗ vân đẹp mắt, giữa siêu thị có bốn dãy kệ, mỗi dãy bốn kệ, tổng cộng mười sáu cái, xếp ngay ngắn ở trung tâm. Cửa ra vào đặt hai bộ thiết bị giống như cổng từ trong siêu thị thực tế.
Tuy nhiên, Sở Hằng không đứng trong siêu thị, mà đang ở góc nhìn từ trên xuống, kiểu như chế độ “góc nhìn của thần” trong game.
“Thế nào, giống y chang siêu thị ở Trái Đất chứ?” Một con mèo trắng tuyết có hoa văn vàng ánh kim xuất hiện trước mặt Sở Hằng khiến anh suýt nhảy dựng.
Giọng nói vẫn không đổi, trẻ con và hơi nghịch ngợm. Sở Hằng nhận ra ngay, đây là Zero.
Zero bây giờ là một con mèo, đang bay lơ lửng, lượn qua lượn lại trước mặt anh, còn làm dáng tạo đủ tư thế rồi hỏi rất tự đắc:
“Dễ thương không? Hình dạng này là tôi phải suy nghĩ lâu lắm mới chọn đấy nhé!”
“Nhưng sao lại là... mèo?” Sở Hằng vừa hỏi, vừa tranh thủ quan sát không gian xung quanh.
Khu vực anh đang đứng khá nhỏ, chỉ cỡ vài chục mét vuông, có một cái giường đơn sơ, hai cái ghế, còn lại là những khối trụ tròn có cần điều khiển, nút bấm, trông rất cồng kềnh và... xấu.
“Vì trong mắt tôi, sinh vật Trái Đất các anh thì hình dạng mèo là thanh lịch nhất, hợp với khí chất của tôi nhất! Dù tôi có thể biến hình tùy ý, nhưng do hệ thống tổn hại nặng nên giờ chỉ duy trì được hình thái nhỏ nhỏ xinh xinh thế này thôi... dễ thương mà đúng không? Đúng không?” Vừa nói, nó vừa ngắm mình trong gương đầy tự mãn.
“Ừ thì... đẹp. Nhìn cũng dễ thương đấy.” Sở Hằng gật cho qua: “Mà đây là chỗ nào vậy?”
“Ồ quên mất.” Zero nhảy lên một cái trụ rồi nói:
“Siêu thị chia làm ba khu:
Tiền sảnh: khu tiếp khách, quầy đổi thưởng, phòng nghỉ nhân viên,...
Khu chính: tức là không gian bán hàng, các kệ hàng, quầy thu ngân,...
Hậu trường: nơi chúng ta đang đứng, gọi là phòng điều khiển, hay là phòng quản lý.”
“Tại đây, tôi kiểm soát mọi hoạt động của siêu thị: thu tiền, nhập hàng, điều chỉnh giá, kiểm soát lượng khách... Tóm lại, tiền tuyến là game, đây là máy chủ. Anh là người chơi, tôi là hệ thống.”
Nghe giải thích vậy thì ai mà không hiểu cho được.
Sở Hằng nhìn quanh siêu thị trống rỗng rồi hỏi:
“Hiểu rồi, nhưng sao siêu thị lại nhỏ xíu vậy? Còn chẳng có món hàng nào cả?”
Mười sáu cái kệ, mỗi kệ bốn tầng, kể cả có chất đầy cũng chẳng được bao nhiêu. Cái siêu thị cấp xã ở quê còn to hơn.
Zero giơ móng vuốt vẽ vòng trên không, làm Sở Hằng đau đầu nhẹ một cái. Rồi nó trừng mắt:
“Chê nhỏ? Anh có biết tôi khó khăn cỡ nào để nó tồn tại không? Để cải tạo anh thành ký chủ, tôi đã xài gần hết năng lượng rồi đấy! Nếu không, siêu thị này có thể to gấp đôi! Không tin thì trả năng lượng lại đây?”
Nghe đến đây, Sở Hằng lập tức đổi sắc mặt, đúng là trời ban cơ duyên mà còn đòi hỏi quá thì đúng là... quá đáng.
“Không không không, đâu dám. À, vậy tiền sảnh đâu? Sao tôi chưa thấy?”
“Tiền sảnh chỉ xuất hiện khi anh xác định xong vị trí mở siêu thị ở thế giới thực. Giờ điều anh cần lo không phải là tiền sảnh, mà là: muốn bán gì.”
“Ý là sao?”
“Tôi còn khoảng 1.000 điểm năng lượng, đủ để mở khóa 8-9 loại hàng hóa. Anh phải dùng những món đó để kiếm thêm năng lượng đấy. Mà năng lượng dùng rồi là hết, không dễ kiếm lại đâu. Suy nghĩ kỹ vào.”
“Gì cơ? Mở hàng cũng tốn tiền hả?”