Chương 28: Lebugas, Thành Phố Không Ngủ

Tình hình nước Mỹ sau tận thế khác hẳn Hoa Hạ.

Ở đây, các thành phố vệ tinh và nông trại xen kẽ khắp nơi, súng đạn lưu hành rộng rãi khiến sau khi thảm họa nổ ra, dân chúng không tụ tập lại thành những khu căn cứ lớn được bảo vệ bởi quân đội và phân phối vật tư thống nhất như bên Hoa Hạ, mà là tản mác thành từng nhóm nhỏ tự lực cánh sinh.

Những thế lực này thường chiếm giữ các trang trại, cửa hàng súng đạn, bệnh viện hoặc những tòa nhà kiên cố để làm căn cứ.

Ban đầu, tài nguyên không quá khan hiếm.

Nhưng vì người thưa đất rộng, mật độ dân cư thấp, nên zombie ở Mỹ gần như xuất hiện khắp mọi nơi.

Việc di chuyển cực kỳ khó khăn, và khi tài nguyên đơn lẻ dần cạn kiệt, các thế lực bắt đầu va chạm, hoặc đánh nhau, hoặc hợp tác, miễn là có lợi.

Không có căn cứ nào ở Mỹ đạt đến hàng triệu người.

Các khu sinh tồn thường chỉ vài chục đến vài nghìn người, lớn lắm cũng chỉ chừng vạn.

Chính quyền gần như tan rã, người nắm quyền lực địa phương đa phần đều không có hậu thuẫn chính thống.

Khu vực Lebugas hiện tại có gần trăm thế lực lớn nhỏ cùng tồn tại, mạnh ai nấy sống, thôn tính lẫn nhau.

Những thị trấn, khu phố xung quanh sớm đã bị cướp bóc sạch sành sanh, giờ họ chỉ còn biết nhắm vào các căn cứ con người khác mà thôi.

Giao thương hay chiến tranh, bánh mì hay xăng dầu, súng đạn hay thuốc men, bất cứ thứ gì cũng có thể trở thành lý do để đánh nhau.

Để tồn tại, ai cũng sẵn sàng xuống tay không khoan nhượng.

Vì vậy, siêu thị không xuất hiện cạnh căn cứ lớn nào mà rơi xuống bên cạnh một thị trấn nhỏ có tên Sethos.

Thị trấn này bị một nhóm người chiếm giữ làm nơi cư trú.

Dân số thời bình chỉ khoảng hơn 2.000 người.

Họ dùng lốp xe, đá vụn, tấm sắt để dựng tạm lên một bức tường bảo vệ khá cao, mục đích là ngăn zombie tràn vào.

Ở phía nam thị trấn, tường được xây dựa vào hai tòa nhà sáu tầng.

Người gác đi tuần có thể bám theo cửa sổ di chuyển giữa các đoạn tường.

Lúc này đã là 8 giờ tối, chỉ hai tiếng nữa sẽ đến phiên đổi ca đêm.

Một thanh niên da đen đang dựa tường nhìn ra xa.

Hắn là Flyns, vừa đi một chuyến tới thị trấn Kaga ban ngày để kiếm thêm gì đó, nhưng ngoài vài con zombie lác đác, nơi ấy sạch sẽ đến rợn người, ngay cả bộ đồ mặc được cũng không có.

Đám tín đồ của "Satan giáo" chết tiệt kia đúng là cướp sạch không chừa lại gì cho những kẻ khốn khổ như hắn.

Flyns có đôi mắt cực kỳ tinh.

Trong bóng đêm, hắn nhìn thấy một ánh sáng lập lòe ở rất xa, giống như… đèn neon.

“Zoey, đưa ống nhòm đây, tôi thấy cái gì đó lạ lắm.”, Flyns nói với thanh niên da trắng đang nghỉ ngơi gần đó.

Zoey, hơn 30 tuổi, cau có tháo chiếc ống nhòm đeo cổ đưa qua:

“Khỉ thật, Flyns, anh không thể yên được một lúc à? Đừng làm phiền tôi hồi tưởng lại vị của điếu thuốc mà ngài Thị trưởng hào phóng cho lúc ăn tối.”

Flyns chẳng buồn đáp, cầm ống nhòm nhìn về phía ánh sáng.

Đây là ống nhòm công suất cao mà Zoey tìm được bên xác một chiếc xe quân sự cháy rụi, nhìn cực rõ.

Một tòa nhà sáng rực đèn neon, chiếm diện tích khoảng 600–700m², phía trên còn treo biển hiệu, trông như… một cửa hàng thật sự còn hoạt động!

“S… S cái gì đây! Khỉ thật, góc này nhìn không rõ!” Flyns lập tức chạy vòng về phía tây, băng qua vài ô cửa sổ.

Người tuần tra tường phía nam cười trêu:

“Flyns, chạy gì thế? Ăn no phải tập thể dục à?”

“Cút đi, tôi thấy cái gì hay ho lắm, lát kể!”, hắn đáp.

Tới góc giao giữa tường nam và tường tây, hắn giơ ống nhòm lên lần nữa.

“Siêu Thị Hy Vọng! Trời ạ, đó là siêu thị! Sao ở đó lại có một cái siêu thị?” Flyns không thể tin nổi.

“Còn đang nhấp nháy đèn neon nữa… Chắc chắn chỗ đó nằm trên đường đến Kaga, nơi đó trước đây làm gì có siêu thị! Chẳng lẽ… là Chúa thương xót con dân nên ban phúc cho chúng ta?” Flyns xúc động đến mức run giọng.

Hắn đưa ống nhòm cho người gần đó:

“Giữ lấy, canh kỹ chỗ đó, tôi phải đi báo cho Thị trưởng!”

Người nhận lấy vừa nhìn vừa há hốc mồm:

“Ôi trời… là siêu thị thật!”

Trong căn nhà hai tầng nổi bật nhất thị trấn, Thị trưởng Blake đang nghiên cứu bản đồ khu vực dưới ánh đèn phát từ máy phát điện.

Đó là bản đồ du lịch cũ, nhưng đánh dấu rất kỹ các thị trấn, nông trại và đường sá quanh Lebugas.

Dấu X đỏ là nơi đã cướp sạch không còn vật tư.

Vòng tròn đỏ là khu vực chưa dò thám nhưng nguy hiểm cao.

Vòng xanh là khu chưa dò thám nhưng nguy hiểm thấp.

Điều Blake quan tâm không phải zombie, mà là mối đe dọa từ các căn cứ người khác.

Đang suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa dồn dập.

Blake ngạc nhiên.

Giờ này ai chưa ngủ?

Trừ khi đội tuần tra phát hiện gì đặc biệt. Mở cửa ra thì thấy phó tướng Lorraine và Flyns, cả hai mặt mày hớn hở.

“Thị trưởng! Tôi phát hiện một tòa nhà vừa xuất hiện cách Sethos 1km trên đường đến Kaga! Trên đó treo đèn neon, biển hiệu ghi rõ ràng: ‘Siêu Thị Hy Vọng’!” Flyns hô to.

“Siêu thị sáng đèn? Mọc ra bất thình lình?” Blake nhíu mày, đi thẳng vào bàn xem bản đồ, xác nhận chỗ đó trước đây hoàn toàn trống không, không có bất kỳ dấu hiệu gì.

“Cậu chắc chứ? Tôi ghét bị lừa đấy.”

“Thề có Chúa, tôi không dám lừa ngài! Xin phép được đến đó xác minh!”

Ở Sethos, muốn lái xe ra ngoài đều phải có sự cho phép của Blake.

“Được. Lorraine, cậu đi cùng. Mang theo nhiều đạn, thêm pháo sáng nữa, gặp chuyện bắn lên báo hiệu. Tôi sẽ đợi trên tường thành. Nhanh đi rồi về.”

“Biết rồi, tên nhóc này vừa thấy tôi là kéo đi ngay, tôi cũng tò mò lắm đây.” Lorraine đáp rồi ba người nhanh chóng rời đi.

Lorraine và Flyns lái một chiếc SUV đến gần siêu thị kỳ lạ kia.

Lúc này, Tô Gia Minh đang đứng trước cửa siêu thị hóng gió đêm.

Với quyền hạn của nhân viên bảo an, anh có thể ra vào siêu thị từ tiền sảnh, nhưng không thể vượt quá phạm vi bán kính 100m quanh siêu thị cấp 2.

Không muốn nghe mấy cô nàng trong siêu thị tán chuyện, anh ra ngoài “phơi trăng”.

Khi thấy ánh sáng lạ nơi góc đường, anh biết có người đến liền lập tức quay vào đại sảnh:

“Có khách tới rồi.”

Không lâu sau, một thanh niên da đen và một người lai da trắng khoảng trên 35 tuổi bước vào.

“Chào mừng đến với Siêu Thị Hy Vọng.” Thư Vân Thanh đon đả chào.

Dưới phần giới thiệu chi tiết, hai người nhanh chóng hiểu được quy định, đưa ra hai thỏi vàng nhỏ để đổi năng lượng tệ.

Vào trong rồi, họ bị hoa mắt trước loạt hàng hóa phong phú.

Nhưng vàng ít nên chỉ đổi được một túi bột mì nhỏ và một gói thuốc lá.

Ra đến ngoài, Flyns châm thuốc, hít một hơi, hạnh phúc thốt lên:

“Không thể tin nổi! Chúa thật không bỏ rơi chúng ta! Đây là phép màu!”

Lorraine thì thực tế hơn:

“Đừng mơ mộng nữa. Trong đó có bán súng và đạn, mà chúng ta thì súng nhiều nhưng đạn thiếu. Cần báo ngay cho Thị trưởng. May mà Mark còn giữ đống tinh thạch nghiên cứu chưa ra kết quả, dùng mấy cái đó đổi hàng thực tế còn hơn.”

Dứt lời, anh nhảy lên xe, gọi Flyns:

“Còn không lên? Muốn ngồi đây chiêm nghiệm ‘phép màu của Chúa’ cả đêm à?”

Về đến Sethos, họ dùng túi bột và gói thuốc để chứng minh lời mình là thật.

Cả thị trấn náo loạn, dân kéo ra như ong vỡ tổ, lùng sục mọi thứ có thể mang đi đổi năng lượng tệ, rồi đổ xô đến siêu thị.

May mà Sở Hằng đã bổ sung thêm nhiều hàng, nhất là thịt bò và bột mì, mấy món người Mỹ chuộng, còn gạo hay thịt heo thì không ai thèm nhìn.

Một người nghe tin siêu thị thu mua kim loại phế liệu, liền lấy cưa điện cắt nát cả một chiếc xe hơi, đổi được hơn 30 năng lượng tệ, mua về cả đống thịt bò và bia.

Người khác thấy vậy cũng làm theo.

Cưa điện bỗng thành mặt hàng siêu hot.

Nhưng khách đến vẫn chỉ xoay quanh dân thị trấn, vài trăm người, hạn mức siêu thị cấp 2 là 50 người mua cùng lúc và 4 máy tính tiền nên vẫn chưa tận dụng hết công suất.

Sở Hằng bứt rứt mãi, cuối cùng hạ quyết tâm, nói với Thư Vân Thanh vài câu, rồi để cô đi gặp Blake, người đang chỉ huy chuyển hàng.

“Ngài có biết khu vực nào gần đây còn người không? Chúng tôi hy vọng ngài có thể giúp quảng bá, để nhiều người hơn biết đến siêu thị. Đây cũng là hành động giúp đỡ người khác.”

Blake là người tinh khôn.

Độc chiếm là tốt nhất, nhưng anh ta cũng hiểu siêu thị này không phải thứ dễ nuốt trọn.

Vậy thì... bán thông tin để đổi lợi ích tối đa vẫn hơn.

“Rất hân hạnh được giúp đỡ. Nhưng xin lỗi phải nói thẳng, ở Mỹ, làm gì cũng phải có công.”

“Dĩ nhiên rồi. Mỗi người mà ngài dẫn đến lần đầu, chúng tôi sẽ thưởng ngài một năng lượng tệ, đây là mức cao nhất chúng tôi có thể chi trả, và chỉ tính lần đầu tiên thôi.”

“Vậy thì tôi rất vui được hợp tác, cô gái Hoa Hạ xinh đẹp.” Blake cười đáp.

Là chuyên gia vũ khí, anh ta sớm nhận ra các loại súng trong siêu thị đều là hàng Hoa Hạ, nên đoán đối phương cũng đến từ Hoa Hạ.

Nói xong, Blake gọi 6–7 người thân tín, chuẩn bị hàng hóa, chất lên hai chiếc xe tải nhỏ rồi lên đường.

Anh ta chạy qua nhiều căn cứ xung quanh, dùng cả “danh nghĩa Chúa trời” lẫn hàng hóa thật chất để chiêu dụ.

Cuối cùng đến 1 giờ sáng, anh dẫn đoàn người hơn 2.000 người trở lại siêu thị.

Đến 4 giờ sáng, Thư Vân Thanh thống kê xong, tổng cộng 2.340 người.

Tất cả đều được tính thưởng, số năng lượng tệ Blake nhận được cũng chính xác là 2.340 đơn vị, khiến anh ta bỗng trở nên giàu có.

Tài sản lưu động trong thị trấn đa phần là tư nhân, vật dụng công rất ít.

Trước đây Blake chẳng đủ tài nguyên để tích trữ đạn dược, giờ có trong tay hơn 2.000 năng lượng tệ, thì mọi chuyện sẽ khác.

Tin về siêu thị lan ra như vết dầu loang.

Từ vài người đến mười người, rồi hàng trăm người, cuối cùng cả vùng Lebugas đều biết.

Dòng người, xe cộ ùn ùn kéo về hướng Sethos.

Một khi tài nguyên không thể bị độc quyền, thì chia sẻ chính là cách lan truyền nhanh nhất.

Lebugas đêm nay, định sẵn sẽ là thành phố không ngủ, ồn ào và rộn ràng đến tận bình minh.