Chương 23: Thuyết Tiến Hóa Của Zero

Do việc vận hành siêu thị đã vào guồng, gần như chẳng còn việc gì để làm, nên Sở Hằng rảnh rỗi lướt danh sách hàng hóa, trong đầu tính toán xem sắp tới nên mở khóa loại hàng nào.

Đang xem say sưa, bất thình lình bị Zero đập cho một phát vào đầu, giọng phấn khích như đứa trẻ vừa thấy đồ chơi mới:

“Nhìn đi, mau nhìn đi! Đánh nhau rồi kìa!”

Sở Hằng ngẩng đầu, nhìn theo hướng tay Zero chỉ, thấy ngay bên ngoài cửa siêu thị, ở khu vực tập kết của quân đội, có một người đàn ông áo đen đang lẻn vào giữa hàng quân, thân pháp nhanh nhẹn, hai tay vung vẩy cặp đao lia qua lia lại, từng mạng người lần lượt ngã xuống.

Điều đáng sợ nhất là, từ sức mạnh, tốc độ cho tới khả năng chịu đòn của hắn ta, đều vượt xa giới hạn của con người, mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Sở Hằng lập tức phóng to màn hình chiếu, nhìn rõ được mặt người đàn ông kia.

Dù mặt mũi bẩn thỉu, nhưng anh vẫn nhận ra: chính là Tôn Gia Minh, vị khách đầu tiên của siêu thị, kẻ từng thay đổi tính nết đột ngột khiến anh ấn tượng sâu sắc.

“Tôn Gia Minh! Là cái tên từng cướp đồ của dân nhặt ve chai trước cửa siêu thị rồi còn cúi đầu rời đi đó! Sao hắn lại trở nên mạnh đến vậy? Loại sức mạnh này… con người có thể sở hữu được à?”

“Hứ, có gì to tát đâu. Trong vũ trụ này, sinh vật mạnh gấp trăm ngàn lần còn đầy ra đấy, cái tên này mà gọi là mạnh á?”

Zero tỏ vẻ hiểu biết, nhảy lên đứng trước mặt Sở Hằng, nói tiếp:

“Tên Tôn Gia Minh đó chắc là một dạng tiến hóa giả sau đại biến của các người, cũng gọi là dị biến giả.”

“Là sao?”

“Sau khi con người biến thành zombie, trong đầu họ sẽ hình thành một loại tinh thể, gọi là ‘tinh thạch’. Chính tinh thạch này mới là thứ giúp zombie hoạt động dai dẳng như cái máy không ngừng nghỉ, chứ anh tưởng vì sao tụi nó không chết nổi?”

“Thì ra là vậy, vậy tinh thạch này liên quan gì đến Tôn Gia Minh?”

“Để tôi nói nốt, tinh thạch là một loại vật chứa năng lượng, khi bị kí©h thí©ɧ hoặc sử dụng lâu ngày sẽ có khả năng tiến hóa. Và cái tên Tôn Gia Minh đó rất có thể đã nuốt phải một tinh thể đã tiến hóa, từ đó trở thành dị biến giả.”

“Nuốt á? Tinh thạch cứng như kim cương, nuốt kiểu gì?”

“Để tôi giải thích cụ thể cho dễ hiểu.”

Zero cảm thấy chỉ nói không thôi thì Sở Hằng khó mà hình dung được, liền mở ra một bản đồ họa toàn tức, dùng móng vuốt vỗ loạn lên màn hình, ngay lập tức hiện lên sơ đồ tiến hóa của zombie.

“Ở giai đoạn hiện tại, zombie trên Trái Đất có một số dạng cơ bản như sau: thông thường, zombie được tạo ra khi con người bị nhiễm virus, trong đầu chúng sẽ tự động hình thành một tinh thạch màu lam nhạt, to bằng trứng chim bồ câu, đó là loại năng lượng sơ cấp nhất.

Sau khi tinh thạch tích lũy đủ virus và chuyển hóa thành năng lượng, nó sẽ tiếp tục tiến hóa, truyền năng lượng đều khắp cơ thể vật chủ, tức là cơ thể zombie, từ đó tạo ra các dạng zombie tiến hóa như loại sức mạnh, loại tốc độ, loại lây nhiễm... Tinh thạch của chúng sẽ to nhỏ tùy theo thể hình, và có màu đỏ nhạt.

Tiếp tục tiến hóa sẽ cho ra loại tinh thạch hình lục giác, màu tím nhạt hoặc đỏ tím, gọi là tiến hóa bình thường, giống như loài vượn dần tiến hóa thành người.”

Zero chỉ vào một nhánh tiến hóa khác:

“Còn một hướng nữa là tiến hóa phân nhánh, đây là tiến hóa cấp cao, hay còn gọi là zombie có trí tuệ. Lúc này, tinh thạch của zombie sẽ vỡ ra, biến thành một khối mô mềm nhỏ, liên kết trực tiếp với hệ thần kinh não bộ.

Mới đầu, khối mô này chỉ to cỡ móng tay, màu trắng sữa, và dù chẳng khác gì zombie bình thường về vẻ ngoài, nhưng lại cực kỳ gian xảo.

Sau đó, mô này tiếp tục hấp thụ năng lượng bên ngoài, phát triển dần, đến khi đạt kích thước bằng trứng bồ câu và chuyển sang màu vàng nhạt, lúc đó, nó trở thành ‘Thống lĩnh zombie’, có thể phát ra sóng tinh thần đặc biệt để tấn công hoặc điều khiển zombie trong một phạm vi nhất định.

Phạm vi và sức mạnh điều khiển tùy thuộc vào kích cỡ khối mô.”

“Giai đoạn tiếp theo là ‘Thi Vương’, toàn bộ não bộ biến thành mô mềm, màu chuyển sang đỏ như hạt lựu. Còn giai đoạn cuối cùng là ‘Thi Hoàng’, sinh vật mạnh nhất mà virus có thể tạo ra. Giai đoạn này thì Trái Đất hiện tại vẫn chưa xuất hiện.”

Sở Hằng nhìn sơ đồ tiến hóa hai nhánh của zombie, trong đầu lập tức hiểu ra, một nhánh là chiến binh, nhánh kia là thủ lĩnh.

“Vậy tức là Tôn Gia Minh kia chắc đã nuốt một khối mô mềm, khiến gen trong cơ thể đột biến, mới đạt được trạng thái hiện giờ.

Nói thế này cho dễ hiểu: một lượng virus sẽ biến hầu hết con người thành zombie.

Những người còn sống sót như các cậu là vì gen bẩm sinh có kháng thể, nên chỉ bị nhiễm nhẹ thì không sao.

Nhưng nếu bị zombie cắn, virus sẽ được tiêm vào cơ thể với liều lượng gấp ba đến năm lần, phá vỡ hàng rào kháng thể để gây đột biến.”

“Trong khi đó, mô mềm trong đầu Thống lĩnh zombie chứa từ ba trăm đến năm trăm liều virus, được tinh thần lực mạnh mẽ giữ ổn định.

Nếu một người có kháng thể hấp thụ mô mềm này, thì tinh thần lực bên trong sẽ tạm thời kiểm soát được virus, giúp virus không gϊếŧ chết vật chủ mà chỉ cải tạo cơ thể, nhưng virus dư thừa vẫn bị ép phải ‘ngủ đông’ ở một góc nào đó trong cơ thể, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng phát.”

“Vậy khả năng sống sót sau khi hấp thụ là bao nhiêu?”

“Với mô mềm màu vàng của Thống lĩnh, tỷ lệ sống khoảng 20%. Còn mô của Thi Vương, màu đỏ lựu, chỉ có 0,1%. Thi Hoàng thì con người không thể hấp thụ được.”

“Nói cách khác, tên Tôn Gia Minh này phải may mắn cực kỳ mới tình cờ gặp Thống lĩnh, lại còn gϊếŧ được, sau đó còn tìm ra được mô mềm trong não hắn, và sau cùng là sống sót sau khi hấp thụ?”

Zero bĩu môi: “Anh tin không?”

“Không tin!”

“Tôi đoán là tên Tôn Gia Minh đó từ lâu đã biết mô mềm có thể khiến người ta tiến hóa, và cũng biết vị trí có Thống lĩnh, chỉ là trước đây không dám mạo hiểm thôi. Giờ thay tính đổi nết, mới dám cược một lần với 20% hy vọng.”

“Thế tôi với hắn khác nhau một trời một vực rồi… Cậu chẳng nói tôi đã được cải tạo thành tân nhân loại rồi à?”

“Anh chỉ là loại đi theo lối mòn, dùng công nghệ và năng lượng để nâng cấp bản thân thôi. Làm sao so với mấy kẻ liều mạng như hắn được? Cải tạo tân nhân loại của anh chỉ mới giúp cơ thể đạt giới hạn của loài linh trưởng. Muốn vượt ngưỡng đó thì phải tiếp tục cải tạo.”

Zero mở ra danh sách hàng hóa, trỏ vào một mục: Dung dịch cải tạo gen.

“Này nhé, lúc anh nhận siêu thị, đã được tiêm loại đơn giản nhất rồi. Nhưng để thành siêu nhân thì còn bốn giai đoạn nữa. Qua mỗi giai đoạn, lại có khả năng thức tỉnh năng lực, sau đó còn hàng loạt thứ có thể khai phá.”

Nhìn danh sách dài cả trăm loại dung dịch gen với giá toàn mấy vạn điểm năng lượng, Sở Hằng chỉ muốn sụp đổ.

“Thôi tôi làm người bình thường cũng được rồi…”

“Xì, đâu dễ vậy~”

Zero cười gian:

“Siêu thị muốn tiến hóa cũng yêu cầu thể chất chủ nhân phải theo kịp đó. Với năng lực hiện tại của anh thì chỉ vận hành được siêu thị cấp ba là hết cỡ.”

“Khốn thật!”

Zero cười toe: “Biết điều đi. Cải tạo gen của anh còn không chết người. Còn Tôn Gia Minh kia, dám liều cả mạng đó, vậy mà anh còn chê.”

“Giờ hắn đạt cấp độ gì rồi?”

“Sức mạnh cơ thể thì đang ở đỉnh của tân nhân loại giai đoạn hai, nhưng vì gen đã đột biến nên hắn đã thức tỉnh năng lực. Anh không thấy mỗi cú đánh của hắn đều kèm theo hiệu ứng băng sao?”

“Hơn tôi tận hai giai đoạn… Gã này điên thật đấy, dám liều mạng với xác suất sống 20%...”

“Không có tham vọng lớn hoặc mục tiêu cực kỳ rõ ràng thì chẳng ai dám đâu. Nhưng Tôn Gia Minh giờ không thể dùng tiêu chuẩn người thường để đánh giá được nữa rồi.”

Zero vừa nói xong thì reo lên: “Nhìn kìa! Có kết quả rồi!”

Chỉ thấy Tôn Gia Minh tung cú đấm về phía Hà Chí Quân đang được bảo vệ kỹ càng.

Một quyền cực mạnh xé nát hai người chắn trước, nhưng rồi lại bị những binh sĩ phía sau ôm chặt lấy, cách Hà Chí Quân chỉ còn nửa mét.

Cơ thể Tôn Gia Minh đã bị giữ chặt, không nhúc nhích nổi, trong khi hàng loạt binh sĩ cầm lưỡi lê xông tới.

Sở Hằng thở dài.

Có vẻ như… Tôn Gia Minh đã đến hồi kết rồi.