Chương 22: Cuộc Chiến Kịch Liệt Trước Cửa Siêu Thị

Trận mưa nhỏ chỉ kéo dài trong buổi sáng sớm rồi nhanh chóng tạnh, mặt trời sau đó lại gay gắt hơn thường ngày vài phần.

Dưới cái nắng rát da, nhiều người cởi cả áo, vẫn kiên trì xếp hàng chờ mua sắm.

Lúc này, Hà Chí Quân đang ngồi dưới một tán cây trước siêu thị, tận hưởng cảm giác mát mẻ, tay cầm bia lạnh và món thịt đầu heo vừa được chế biến xong, cực kỳ thoải mái quan sát đám lính đang lẻ tẻ khuân vác ra vào.

Hắn nhíu mày lẩm bẩm:

“Vẫn chậm quá. Mấy người này vác hàng cả ngày cũng chẳng được bao nhiêu. Cậu nói xem ông chủ siêu thị này nghĩ gì vậy?

Hợp tác trực tiếp với quân đội chẳng phải tiện hơn à? Còn cho dân đen chen vào làm gì, chẳng phải tự mình kiếm ít đi một nửa à?”

Đám quân nhân xung quanh nịnh nọt gật gù, có kẻ còn a dua theo:

“Đúng rồi đấy ạ. Quân đội chúng ta mua hàng là cứ vào là bốc, bốc đầy thì ra, nhanh gọn lẹ. Còn mấy đám dân kia thì ngó ngó nghiêng nghiêng, chọn tới chọn lui, đúng là lãng phí thời gian với tài nguyên.”

“Biết sao được, người ta là nhân vật thần bí, đâu phải mình nói sao thì nghe vậy. Với lại, đường dài mới biết ngựa hay, từ từ rồi cũng tới.”

Lời này khiến Hà Chí Quân nghe mà cực kỳ hài lòng.

Ngay lúc Hà Chí Quân và đám tay chân đang cười đùa, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai xuất hiện từ ven đường.

Vì quân đội cũng phải xếp hàng như dân thường để vào siêu thị, khu vực này không bị phong tỏa nên người đó dễ dàng lướt qua đám lính để tiến gần đến cửa siêu thị.

Khi đi ngang qua chỗ Hà Chí Quân ngồi nghỉ mát, người đàn ông kia bất ngờ trượt chân té ngã, trông có vẻ đau đớn lắm.

“Haha, nhìn cái dáng đi lảo đảo là biết nhịn đói lâu ngày rồi. Hai người qua kéo hắn đi, đừng để làm bẩn món thịt đầu heo của tôi, đây là món ngon do đầu bếp Sơn Đông đích thân làm đó.”

Người ngã chỉ cách Hà Chí Quân chừng bốn, năm mét.

Hai binh sĩ lắc đầu, miễn cưỡng bước ra, định đỡ hắn dậy.

Nhưng ngay khi chạm vào, cả hai đều cảm nhận rõ ràng cơ thể đối phương đầy sức mạnh, trên người còn thoang thoảng mùi máu tanh nồng nặc dù bị mùi hôi cố tình che lấp.

Hai người vừa nhận ra có gì đó không ổn thì đã muộn.

Tách! Tách!

Hai nhát chặt tay cực nhanh, chính xác đánh vào gáy, khiến cả hai ngã gục tại chỗ.

Mượn lực từ hai người, lại thêm chân đã tích lực từ trước, người đàn ông kia bỗng như tên bắn lao thẳng về phía Hà Chí Quân đang còn đang sững sờ, khoảng cách chỉ vài mét!

“Bảo vệ thiếu gia!”

Hai trung úy gần đó đã quan sát từ đầu, lập tức cảnh giác, nhưng họ rút súng không nhanh bằng hắn ra tay!

Ngay lúc bàn tay kia sắp chạm vào cổ Hà Chí Quân, một thiếu tá bất ngờ lao người ra che chắn!

Phập!

Bàn tay đâm thẳng vào bụng thiếu tá như thể xuyên qua đậu phụ.

Nhưng nhờ vậy, đà tấn công của hắn cũng bị chặn lại.

“Khốn kiếp!”

Hắn rút tay ra khỏi bụng thiếu tá, lộn một vòng bật dậy, nếu không đánh lén được thì đánh chính diện!

Thiếu tá kia chưa chết ngay, dùng chút sức lực cuối cùng hét lên:

“Bảo vệ thiếu gia! Thiếu gia mà chết, tất cả các người đều phải chôn theo!”

Đây cũng chính là lý do ông ta lấy mạng mình ra để bảo vệ, vì Hà Chí Quân là con trai duy nhất hiện tại của Hà Vĩ Hào!

“Muốn để mày chết không kèn không trống đúng là không dễ rồi... Vậy thì cứ từ từ tận hưởng nỗi sợ hãi trước khi chết đi!”

Nói rồi, hắn xé toạc bộ đồ bẩn thỉu cùng chiếc mũ lưỡi trai, để lộ bộ trang phục bó sát dính đầy máu và khuôn mặt quen thuộc, chính là Tôn Gia Minh!

Hà Chí Quân như bị dội gáo nước lạnh.

Hắn lập tức nhận ra người trước mặt, dù năm xưa Tôn Gia Minh luôn lấm lem, nhưng hắn vẫn nhớ rõ mặt.

“Tôn Gia Minh! Mày còn sống à? Thứ rác rưởi như mày không tìm chỗ nào chui rúc cho xong, lại dám vác mặt tới trước mặt tao? Tốt lắm, để tao tiễn mày đi gặp con nhỏ người yêu của mày!”

Nỗi sợ vừa rồi biến thành cơn giận dữ.

Mất mặt thế này làm sao nuốt trôi được?

“Bắt sống nó! Tao không muốn nó chết dễ dàng!”

Tôn Gia Minh nghe vậy thì bật cười ha hả:

“Hà Chí Quân, rồi mày sẽ thấy mệnh lệnh này ngu ngốc đến mức nào!”

Đám binh sĩ lập tức bỏ súng, thay bằng gậy gộc và lưỡi lê, vây chặt lấy hắn.

Tôn Gia Minh nhìn bọn họ bằng ánh mắt lạnh lẽo:

“Tao vốn không định gϊếŧ thêm, nhưng các người cứ cố tình chọn đường chết. Vậy thì... đi đầu thai kiếp khác đi!”

Vừa dứt lời, hắn lao về phía trước với tốc độ vượt quá giới hạn con người.

Đám lính phía trước còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã tung một chiêu ngang tay như chém bằng kiếm, ba cái đầu người lập tức bay lên trời!

Điều kỳ dị là vết cắt không hề phun máu, bởi vết thương đã bị một lớp băng mỏng phong kín.

Khi thi thể rơi xuống đất, lớp băng vỡ ra, máu mới phun trào như suối từ l*иg ngực.

Hắn quay người tung một cú đá, tên lính bị trúng vỡ xương, bay ngược ra sau đè trúng hai người khác.

Một loạt tiếng xương gãy vang lên, máu me be bét, có người còn phun máu chết tại chỗ.

Một cú đá, hai người văng xa.

Một đường tay, ba đầu người rơi rụng.

Tất cả diễn ra trong chớp mắt!

Tôn Gia Minh chẳng hề nương tay, cứ thấy người là đánh.

Ai dính phải đòn của hắn, nhẹ thì hộc máu, nặng thì nội tạng nát bét, chết ngay tại chỗ.

Chỉ trong vài hơi thở, đã có hơn chục người bỏ mạng.

Đám lính còn lại sợ tới mức phải lùi lại, không ai dám xông lên nữa.

“Là tiến hóa giả! Đại nhân, gϊếŧ hắn đi!”

Một thiếu tá còn sống sót hét lên.

“Tiến hóa giả à? Trong quân chỉ có hai tên như vậy. Tên này đúng là gặp may!”

Hà Chí Quân nghiến răng:

“Được, A Lực, giao hết cho cậu! Bằng mọi giá phải gϊếŧ được hắn!”

Hắn nói xong thì bắt đầu lùi ra sau, cảm thấy vị trí hiện tại quá nguy hiểm.

Tôn Gia Minh rút từ thắt lưng ra hai thanh đao.

Chỗ nào đông người là lao vào, tốc độ và phản xạ nhanh đến mức gần như không thể theo kịp.

Vừa chém vừa chạy, khiến đám lính không dám bắn bừa, tránh bắn nhầm đồng đội.

Nhưng vẫn có vài kẻ tự tin nổ súng, chỉ là đa phần toàn trúng... phe mình.

Còn Tôn Gia Minh, dù không tránh được toàn bộ, nhưng những viên đạn bắn trúng hắn lại bật ra như va vào đá cứng!

“Giãn đội hình! Đừng đứng sát nhau, kéo giãn vòng vây ra!”

Tôn Gia Minh lập tức vui mừng, hắn đợi chính là câu ra lệnh này!

Đám lính vừa tản ra, hắn đã thấy được khoảng trống, và cũng vừa lúc hắn lại nhìn thấy bóng dáng Hà Chí Quân!