Bọn khốn này, đến người chết rồi mà cũng vét sạch như ăn cướp vậy? Ba lô, súng đạn, đồ ăn, thậm chí hai thanh socola dự trữ trong túi cũng không tha, đúng là cướp!
Nghĩ vậy, Sở Hằng ngẩng đầu xác định hướng mặt trời, rồi phóng như bay rời khỏi nơi chết chóc ấy.
Sở Hằng lao đi như gió, nhưng trong lòng lại thấy có gì đó sai sai. Trước đây anh vốn có sức bền tốt, nhưng tốc độ thì không phải là điểm mạnh. Giờ thì anh mới để ý, tốc độ của mình hình như đã vượt xa bình thường?
Vừa né chướng ngại, vừa tránh đám xác sống, mắt vẫn quan sát những tòa nhà lùi lại với tốc độ cực nhanh. Anh chợt nhận ra: không chỉ có tốc độ, mà cả thị giác động và phản xạ của mình cũng được tăng cường rõ rệt.
Cái quái gì đang xảy ra vậy?
[Đừng có suy nghĩ lung tung nữa, lo mà chạy ra khỏi đây trước đi. Còn cái thân thể của anh à? Vì anh trở thành ký chủ của tôi nên tất nhiên tôi phải nâng cấp một chút rồi. Bây giờ cơ thể của anh đã đạt đến mức cơ bản của "tân nhân loại", mạnh hơn rất nhiều so với lúc trước đấy.]
Giọng nói của Zero vang lên đúng lúc, giải đáp thắc mắc của Sở Hằng.
“Ra là vậy...” Sở Hằng gật đầu. Dù sao đây cũng không phải lúc để suy nghĩ linh tinh, chuyện duy nhất cần làm bây giờ chính là chạy, chạy thoát khỏi nơi này!
Thị lực vốn đã tốt, giờ lại được tăng cường, Sở Hằng có thể dễ dàng quan sát mọi thứ xung quanh. Anh chợt thấy phía trước có một khẩu súng ngắn Type 92 rơi trên đất. Không do dự, anh lập tức rẽ hướng lao tới nhặt lấy.
Đó là khẩu súng 9mm, rút băng đạn ra thì thấy vẫn còn 10 viên. Có vẻ như chủ nhân của nó chết trận hoặc vì gấp quá nên đánh rơi mà không kịp nhặt lại.
Ai mà biết được, nhưng dù sao cũng là lộc trời cho. Sở Hằng cuối cùng cũng có vũ khí phòng thân rồi.
Tháo chốt an toàn, anh nhét súng vào thắt lưng, rồi tiếp tục chạy như bay.
Khi đi ngang qua một siêu thị nhỏ, Sở Hằng thấy bên trong vẫn còn khá nhiều hàng hóa nên tạt vào. Anh vơ ngay một cái ba lô rồi bắt đầu gom đồ.
[Anh làm gì vậy? Đừng có keo kiệt kiểu đó nữa được không? Mấy thứ vớ vẩn đó anh lấy làm gì chứ?]
Zero lên tiếng, giọng đầy khó chịu.
“Xin lỗi, nhưng từ đây về căn cứ Dương Thành còn hơn 80 cây số, không lẽ tôi chạy về tay không, không ăn không uống? Cậu tưởng tôi là cậu chắc, không cần ăn không cần uống?” Sở Hằng gắt.
[Hehe, rồi rồi, anh cứ lấy đi. Dù sao tôi cũng nói trước rồi, đến khi anh an toàn thì sẽ biết những thứ này thật ra chẳng có tác dụng gì đâu.]
Zero lại nói bằng giọng giễu cợt quen thuộc.
Sở Hằng không thèm đáp. Dù siêu thị còn nhiều hàng, anh chỉ chọn những món nhiều đạm, nhiều calo, thêm hai chai nước suối rồi nhanh chóng rời đi. Tất cả chưa đến ba phút, anh biết rõ thời gian là vàng.
Suốt quãng đường sau đó không gặp thêm rắc rối nào, Sở Hằng cắm đầu chạy ra khỏi Thạch Thành. Nhưng vì khi trước đội tấn công đã cố tình dụ đám zombie ra ngoại ô, nên quanh vùng ven thành vẫn còn rải rác xác sống. Anh đành tiếp tục chạy không ngừng nghỉ.
Cuối cùng, khi đã cách thành phố khoảng hai cây số, Sở Hằng mới dừng lại tại một túp lều tranh nhỏ. Có vẻ như nơi này là chòi tạm mà người nông dân dựng lên để trông ruộng. Bốn phía toàn đồng bằng rộng lớn, không còn bóng dáng zombie.
Tuy cơ thể đã được nâng cấp, nhưng không đến mức thành siêu nhân. Sau hơn hai mươi phút chạy nước rút, Sở Hằng cũng bắt đầu thở dốc, mồ hôi đầm đìa, cảm giác mệt mỏi dâng lên. Anh kiểm tra kỹ xung quanh, thấy không nguy hiểm gì, liền ngồi dựa vào vách lều nghỉ ngơi.
Lôi hộp thịt hộp từ siêu thị ra, anh cắn mấy miếng ngon lành, rồi tu hết một chai nước khoáng.
Nghỉ ngơi vài phút, khi đã hồi sức lại, Sở Hằng cảm nhận được lớp màng bảo vệ quanh người dần thay đổi. Một luồng ánh sáng nhạt tỏa ra, rồi từ từ như hơi nước bốc hơi, biến mất không dấu vết.
“Ê, Zero, giờ tôi coi như an toàn rồi phải không? Giờ cậu có thể kể cho tôi nghe về thân phận của mình được chưa? Với lại cậu đang ở đâu trong người tôi vậy?” Sở Hằng vừa nói vừa như đang nói chuyện với không khí.
[Phải gọi là Đại nhân, là Zero đại nhân!] Giọng trẻ con kia lập tức phản đối đầy bất mãn.
“Rồi rồi, biết rồi, Zero.” Bảo Sở Hằng gọi một sinh vật kỳ lạ có giọng trẻ con là "đại nhân" thì đúng là quá gượng gạo, anh không nói nổi mấy từ đó.
[Zero đại nhân không phải thứ gì đâu nhé! Không phải!] Zero la lên, rõ ràng biết Sở Hằng đang nghĩ gì.
“Được rồi, được rồi, Zero đại nhân, vậy rốt cuộc cậu là cái gì? Sở Hằng chịu thua, đành dỗ dành theo ý nó.
Zero cuối cùng cũng hài lòng, đáp:
[Tôi là gì à? Dùng cách hiểu của người Trái Đất các anh thì... tôi là lõi hệ thống, là một máy tính trí tuệ nhân tạo. Đúng, với các anh thì tôi chính là sản phẩm công nghệ cao cấp của người ngoài hành tinh.]
Nghe đến đây, Sở Hằng cũng bắt đầu hiểu ra phần nào, rõ ràng Zero có liên quan đến thiên thạch, anh đã chạm vào nó và kích hoạt Zero. Nhất định là vậy.
Zero đọc được suy nghĩ đó, nói tiếp:
[Anh đoán đúng rồi, tôi có liên quan đến thiên thạch đó. Nhưng không phải là do tôi tạo ra nó. Tôi là một hệ thống AI mới được người hành tinh Nguyên Bảo tạo ra, trong quá trình vận chuyển thì bị thiên thạch đâm trúng, hệ thống của tôi còn sống nên bám vào thiên thạch, rồi rơi xuống Trái Đất.]
Sở Hằng nhăn mặt:
“Vậy chẳng lẽ cậu cứ ở trong não tôi mãi sao? Tôi nghĩ gì cậu cũng biết, vậy còn gì là riêng tư nữa?”
[Yên tâm đi, tôi chỉ tạm trú trong người anh thôi. Khi nào hệ thống của tôi được kích hoạt đầy đủ, tôi sẽ chuyển vào không gian hệ thống riêng, không cần bám vào anh nữa. Mà thật ra tôi cũng thấy khó chịu lắm.]
“Thật không?”
[Đương nhiên, Zero đại nhân chưa bao giờ nói dối!]
“Thế thì nói tôi nghe xem, làm sao kích hoạt hệ thống của cậu?”
[À... chuyện này phải kể từ hai trăm năm trước, khi người Nguyên Bảo bắt đầu phát triển tôi...]
“Cậu tin không, tôi sẵn sàng đập đầu vô tường chết ngay bây giờ. Hai trăm năm? Gϊếŧ tôi còn nhanh hơn.” Sở Hằng phát hiện, Zero đúng là cái máy lải nhải không ngừng.
Zero lẩm bẩm:
[Rồi rồi, tôi sẽ nói ngắn gọn.]
[Tôi là hệ thống giao dịch, được người Nguyên Bảo tạo ra để giao dịch với các nền văn minh khác. Chỉ cần thả tôi xuống một hành tinh, tôi có thể trực tiếp kết nối với nơi đó để giao dịch, cực kỳ tiện lợi.]