Bầu trời trên tiểu thành phố Thạch Thành lác đác mưa phùn. Tháng tư ở miền Bắc, loại mưa này lạnh buốt thấu xương.
Thế nhưng trong thành, vô số "người" mặc áo rách tả tơi lại lang thang không hề cảm thấy gì, chỉ có một vài tên đang quỳ gối trên đất, gặm nhấm thứ gì đó một cách ngon lành.
Không khí tràn ngập mùi tanh máu và thuốc súng mà cơn mưa tạm thời chẳng thể cuốn đi. Xác chết ngổn ngang khắp nơi cho thấy nơi đây vừa diễn ra một trận chiến đẫm máu.
Đám xác sống không giữ chân được hết bọn xâm nhập, chúng để những người đó lấy đi hòn đá đã cắm sâu trong lòng đất. Nhưng lũ zombie cũng chẳng mấy quan tâm đó là gì, càng chẳng buồn đuổi theo. Thứ chúng quan tâm là những kẻ xâm nhập bị bỏ lại, bữa ăn ngon của chúng.
Lúc này, Sở Hằng đang nằm rạp dưới đất, không dám nhúc nhích, tim đập loạn, hoang mang nhìn đám zombie liên tục đi ngang qua người anh. Tại sao? Tại sao đám zombie đó không tấn công mình?
Sở Hằng từng là một hạ sĩ gia nhập quân đội sau khi tốt nghiệp cao đẳng. Đúng lúc virus bùng phát, anh may mắn không chết, trở thành một trong số ít người không phải chịu cảnh đói khát trong tận thế, một người lính.
Nhưng làm lính kiểu này dù trong khu căn cứ có oai vệ đến đâu, ăn mặc đủ đầy thế nào thì mỗi lần ra ngoài làm nhiệm vụ đều là trò chơi sinh tử.
Như lần này, nhiệm vụ là tìm một khối thiên thạch rơi xuống Thạch Thành, một huyện nhỏ. Nhớ lại ngày thảm hoạ bắt đầu, vô số thiên thạch đâm xuyên khí quyển, rơi thẳng xuống Trái Đất, chính là nguyên nhân gây ra cuộc khủng hoảng sinh hóa hiện giờ.
Theo nghiên cứu của các chuyên gia tại căn cứ Dương Thành, đường bay của những thiên thạch này có quy luật rõ ràng: tất cả đều rơi vào những khu vực đông dân cư!
Chính loại thiên thạch này đã mang đến thảm họa: phát xạ ra thứ bức xạ lạ khiến phần lớn con người biến thành zombie, đồng thời làm nhiễu loạn toàn bộ sóng điện tử, khiến công nghệ không dây gần như vô dụng, các loại vũ khí hủy diệt cũng không thể dùng được.
Do đó, những khối thiên thạch được coi là có mang tín hiệu và mục đích nào đó, rõ ràng đây không phải là thiên tai tự nhiên mà giống một sự sắp đặt. Các nhà khoa học và tổ chức sống sót đều dốc sức nghiên cứu thứ này.
Nhưng khổ nỗi, hầu hết thiên thạch đều rơi vào trung tâm các thành phố lớn, nơi bị hàng triệu zombie chiếm giữ, muốn lấy được chẳng dễ chút nào.
Trong số hơn nghìn khối thiên thạch, thì khối gần nhất căn cứ Dương Thành lại ở Thạch Thành, một huyện nhỏ. Tin này khiến giới lãnh đạo căn cứ mừng rỡ, vì so với thành phố lớn, lấy được thiên thạch từ thị trấn nhỏ dễ hơn nhiều. Vậy là họ cử nguyên một tiểu đoàn lính đi mang thiên thạch về.
Nhưng dù tiểu đoàn đó đầy đủ quân số, trang bị hiện đại, thì trước ba trăm nghìn xác sống trong thị trấn, vẫn là lực bất tòng tâm. Sau bao chiến thuật chia quân dụ địch, họ cố gắng kéo bớt đám xác sống ra khỏi trung tâm, giảm bớt mật độ, rồi mới cho vài nhóm lính dưới sự yểm trợ của trực thăng tiến vào giữa lòng thị trấn nơi đặt thiên thạch.
Cuối cùng, nhóm của Sở Hằng là nhóm tiếp cận được hòn đá đó. Chính anh là người đầu tiên chạm vào thiên thạch. Nhưng ai ngờ, ngay khi tay vừa chạm vào, một luồng khí lạ từ đầu ngón tay lao vào cơ thể, chạy loạn khắp người. Cơn đau quá kỳ dị khiến anh ngất đi tại chỗ.
Từ bên ngoài nhìn vào, người ta thấy anh bị một tia sét trắng to như cánh tay trẻ con đánh trúng, bay văng ra xa. Một binh sĩ chạy đến kiểm tra, kết luận là đã tử vong.
Vì chỉ có một xe, lại phải tranh thủ thời gian, xác của những người đã chết không thể mang đi. Họ chỉ thu lại súng đạn, lôi theo hòn thiên thạch to cỡ thân người rồi rút lui. Ở giữa ba trăm ngàn zombie, cảm giác đó không ai muốn kéo dài.
Vậy là Sở Hằng, bị tưởng đã chết, bị bỏ lại.
Khi tỉnh lại, điều đầu tiên Sở Hằng nghĩ là: tại sao đám zombie không ăn mình? Rõ ràng mình còn sống mà, chẳng phải là con mồi lý tưởng của chúng sao? Lập tức toàn thân anh nổi da gà.
Mẹ nó! Mình vẫn còn trong thành phố!
Bọn khốn nạn này! Bình thường gọi anh em chí cốt, thế mà lại bỏ mình lại giữa đống xác sống?
Chỉ là anh không biết, mọi người đều đã nghĩ anh chết rồi.
Nhưng từng kinh qua vô số trận sống chết với xác sống, Sở Hằng vẫn giữ được bình tĩnh. Anh chậm rãi bò dậy như con sâu, cố giữ cho cơ thể không tạo tiếng động. Cảm giác kỳ lạ khiến anh khẳng định, hiện tại mình tuy nằm giữa đám zombie, nhưng tạm thời an toàn.
Vì anh cảm nhận được một lớp gì đó như màng chắn xung quanh, một lớp năng lượng vô hình khiến đám zombie không hề để ý đến sự tồn tại của mình.
Đưa tay ra chạm thử, cảm giác ấm áp, đàn hồi, mềm mại, đường kính tầm hai mét. Sở Hằng không khỏi thấy kỳ diệu.
[Nếu là tôi thì sẽ không đứng đó ngẩn người đâu. Nếu anh không muốn làm đồ ăn cho bọn xác sống, tốt nhất nên rời đi ngay. Lớp bảo vệ này chỉ tồn tại trong thời gian giới hạn thôi đấy, hết giờ thì vui lắm à nha.]
Một giọng nói trẻ con vang lên trong đầu khiến Sở Hằng suýt hét lên vì hoảng.
“Ai đó?” Sở Hằng bật hỏi, mắt đảo quanh, ngoài đám xác sống, chẳng có ai cả.
[Gọi tôi là Zero cũng được. Còn tôi là ai, vì sao lại nói chuyện được trong đầu anh, đợi anh thoát hiểm rồi hỏi tiếp. Tôi báo cho anh biết: lớp bảo vệ này còn khoảng hai mươi bảy phút. Nếu trong thời gian đó anh không tìm được chỗ an toàn, thì xác định xong đời đi.] Giọng kia vừa nói vừa cười hì hì như trêu ngươi.
Đệt mợ!
Hai mươi bảy phút? Mà mình lại đang ở trung tâm thị trấn, cách ngoại ô ít nhất bốn đến năm cây số, còn chần chừ gì nữa?
Sở Hằng bật dậy ngay, nhưng bản tính cẩn thận khiến anh hỏi thêm một câu:
“Lớp bảo vệ này chỉ cần tồn tại là chắc chắn tôi an toàn đúng không?”
[Đương nhiên. Nó giống như màng bọc thực phẩm kết hợp khúc xạ ánh sáng, che giấu mùi và hình dạng. Miễn là anh không ngu đến mức tự gây chú ý, zombie sẽ không phát hiện ra.]
“Còn độ cứng thì sao?”
[Đạn thường không phá được, nhưng kiểu như súng bắn tỉa thì có thể đấy.] Giọng Zero vẫn pha chút đùa cợt.
Sở Hằng thở phào, xoay người vận động cơ thể rồi nói:
“Vậy là yên tâm rồi. Mười lăm phút là đủ để tôi thoát khỏi nơi này.”
Anh chuẩn bị chạy, thành tích chạy bền mang vác của anh vẫn luôn là kỷ lục trong đơn vị.
Vừa vận động, Sở Hằng mới nhận ra, người anh sạch bóng, chẳng còn món đồ nào.
📖 Truyện cùng chủ đề – đã hoàn, mạch truyện rõ ràng, cuốn hút từ đầu đến cuối.
👉 [Xe Căn Cứ Của Tôi Trong Mạt Thế]
👉 [Thì Ra Đại Lão Ẩn Mình Bên Cạnh Tôi!]
Đọc ngay nếu bạn muốn "cày" một bộ hấp dẫn không cần đợi chương!