Ngô Thuần chửi mắng nhưng Hứa Quỳnh vẫn ngồi đờ đẫn trên đất. Liễu Xuân Hoa lắc đầu, lặng lẽ tiếp tục nhổ cỏ.
Đến 12 giờ trưa, mọi người đồng lòng không nhắc đến chuyện ăn uống. Đến 2 giờ chiều, cỏ, hoa và dây leo trên 6 mẫu đất cuối cùng cũng được dọn sạch. Đến 3 giờ chiều, rêu cũng đã được cạo sạch sẽ.
Liễu Xuân Hoa nhìn những cây cảnh to bằng bắp đùi còn sót lại, nói với mọi người: "Nào, giúp một tay, chúng ta nhổ hết những cây này đi."
Tô Du nhìn 30 mấy cây cảnh trong bồn cây, cắn răng, cùng mọi người đào cây. Xẻng và cuốc cùng lúc hoạt động, ngay lập tức tạo ra một cái hố lớn quanh gốc cây. Càng đào, Tô Du càng ngạc nhiên khi thấy rễ cây dài hơn hai mét, bám sâu vào đất, rễ cây đan xen vào nhau, rất hùng vĩ.
Mọi người làm việc mệt mỏi, mới chỉ đào được một cây, chỉ sau nửa tiếng, quần áo của mọi người đã ướt đẫm mồ hôi. Bọng nước trên lòng bàn tay và vết chai của Tô Du đã bị vỡ, những người khác cũng chẳng khá hơn, ai nấy đều mặt tái nhợt, bụng đói cồn cào, tay run rẩy.
Mãi đến hơn 8 giờ 40 tối, cây trong bồn hoa mới được nhổ hết. Liễu Xuân Hoa nhìn những người ngồi trên đất, nuốt nước bọt, giọng khàn đặc: "Được rồi, gom hết mấy thứ này lại, để người ta đốt rồi chúng ta về nghỉ ngơi."
Khi đứng dậy, tay chân Tô Du run rẩy, lòng bàn tay thì rớm máu. Mười một người gom hết cây cỏ đã xử lý lại một chỗ để đốt.
Khi rời đi, Tô Du nhìn Hứa Quỳnh vẫn ngồi bệt trên đất, trong lòng cảm thấy bất lực và không đành lòng, nên đến kéo cô ta đi cùng. Đáng tiếc, Hứa Quỳnh không chịu, cô ta gào khóc như điên, thậm chí cào rách cả tay Tô Du.
Tô Du rút tay lại, không kéo cô ta nữa. Ban đầu, cô cũng định như mọi người khác, mặc kệ Hứa Quỳnh, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn nói: "Đi về cùng chúng tôi đi, cuộc sống vẫn phải tiếp tục mà."
Tiếc rằng Hứa Quỳnh vẫn cứ gào khóc, giọng sắc nhọn, át cả lời khuyên của Tô Du.
Cuối cùng, cả nhóm 402 cùng rời khỏi bồn hoa, tiến về cổng căn cứ để báo cáo. Tô Du mệt mỏi đến mức đầu óc trống rỗng, cả người như xác sống, trong lòng lo lắng cho Tài Mê, cơ thể thì vừa khát vừa đói.
Khi đến cổng căn cứ để đăng ký, Tô Du thấy một đội ngũ, toàn là quân giải phóng và có một người quen - A Lôi. A Lôi và đồng đội có lẽ đã ra ngoài tìm kiếm vật tư, mang về khá nhiều vật tư và người.
Tô Du nhìn thoáng qua, bỗng nhìn thấy trong đội có một người đeo mặt nạ pháp sư. Không vì lý do gì khác, người này quá nổi bật, dáng người là một nam giới, khá cao, trên lưng mang một cái ba lô rách nát.
"Tô Du!"
Liễu Xuân Hoa thấy Tô Du đứng đó bất động nên gọi một tiếng. Tô Du bừng tỉnh, theo đội vào căn cứ.
Nhóm 402 dựa theo hướng dẫn đi đến trung tâm phát thức ăn, nơi này vốn là một nhà ăn lớn, trong tủ không có thức ăn chín, chỉ có thực phẩm đóng gói kín.
Liễu Xuân Hoa báo số thứ tự đã đăng ký ở cổng cho nhân viên. Sau khi nhân viên xác nhận trên máy tính thì mới ra hiệu cho nhóm 402 nhận đồ. Mỗi người nhận được hai cái bánh mì to bằng bàn tay và một chai nước khoáng, chai nước này là lượng dùng trong hai ngày! Nghĩa là ngày mai đến lấy thức ăn thì sẽ không được phát thêm nước.
Với tình huống này, mọi người ít nhiều vẫn hơi than phiền.
"Còn một người nữa của các cô đâu?"
Nhân viên đưa ra hai cái bánh mì và một chai nước, nhưng không thấy người thứ 12 nên hơi ngờ vực.
Mọi người im lặng, không biết phải nói sao. Ngô Thuần bước lên hai bước: "Ồ, cô ấy đi vệ sinh rồi, chúng tôi sẽ nhận giùm!"
Nói xong, cô ta định lấy đồ. Nhân viên ngăn lại, nói: "Có thể nhận giùm, nhưng cô phải đăng ký tại đây."
Ngô Thuần cau mày nhưng vẫn đi đăng ký tên, ấn dấu tay ghi rõ là nhận giùm.
Lấy xong đồ, Ngô Thuần liếc mắt nhìn quanh, Liễu Xuân Hoa nhìn cô ta một cái, nói: "Về ký túc xá trước đã."