Ngô Thuần còn chưa đi xa, Viên Yến đã hung dữ nhổ một bãi nước bọt về phía Tô Du: "Phụt! Đồ đĩ thối tha, người ta bây giờ bay lên cành cao làm phượng hoàng rồi! Tao phải xem mày sau này có thể sống những ngày tháng tốt lành kiểu gì!"
Âm thanh chửi rủa của Viên Yến rất lớn, hiển nhiên, cô ta là cố ý để Ngô Thuần nghe thấy.
Tô Du yên lặng nhìn những người bạn cùng phòng trước mặt với ánh mắt chán ghét, nhìn bọn họ chỉ hận không thể gϊếŧ chết cô, rồi chậm rãi chớp mắt.
Trước đây, bọn họ còn cười nói vui vẻ với cô, tụ tập trước mặt Tô Du lải nhải nói xấu Ngô Thuần, dù Tô Du không nói một lời nào trong suốt quá trình, bọn họ vẫn nhiệt tình khoác tay Tô Du, như chị em ruột thịt.
Bây giờ, Ngô Thuần phất lên, bọn họ liền thay đổi sắc mặt.
Có Viên Yến mở đầu, những người khác cũng lần lượt hùa theo, lời lẽ quái gở, chửi rủa thậm tệ, như muốn đạp Tô Du xuống đất.
Tô Du đợi cho đến khi bọn họ mắng mệt rồi mới lên tiếng: "Những lời này của các người chẳng phải đang mắng chính mình hay sao?"
Sắc mặt mấy người đó biến đổi, khi bọn họ vừa định mở miệng, Tô Du đã tiếp tục: "Chẳng lẽ trước đây các người đối xử với cô ta rất tốt sao? Tôi có chút không hiểu, các người đang đứng trên lập trường nào để chỉ trích tôi?"
"Cô! Rõ ràng là cô! Là cô ám chỉ với chúng tôi về cái chết của chị Liễu là do Ngô Thuần gây ra! Nếu không thì chúng tôi... làm sao lại làm những việc đó! Đúng vậy! Chính là cô hại đấy!"
Viên Yến dường như đã tìm được một lý do nên càng nói càng hùng hồn.
"Chậc..."
Tô Du cười lạnh: "Thật thú vị, từ sau chuyện đó, tôi chưa từng thảo luận về chị Liễu với các người... Là chính các người đoán ra nguyên nhân, tự động cô lập và chèn ép Ngô Thuần, tôi có từng xúi giục các người nửa lời nào không?"
Viên Yến nghẹn lời: "Vậy, vậy, cô nói cô không ám chỉ chúng tôi, tại sao cô không giải thích cho cô ta! Khiến chúng tôi hiểu lầm cô ta!"
Tô Du nghe xong lời Viên Yến, sắc mặt cô trở nên kỳ quái: "Giải thích cho cô ta? Tôi tận mắt nhìn thấy chị Liễu bị cô ta hại chết, đây là sự thật, tôi không công khai hành vi của cô ta, đúng là lỗi của tôi..."
"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu lúc đó tôi nói cho các người biết hành vi của cô ta, e rằng bây giờ các người lại nói tôi vu khống cô ta rồi. Chậc, các người thật là thú vị."
Viên Yến trừng mắt, không nói nên lời. Cái chết của Liễu Xuân Hoa có liên quan đến Ngô Thuần, mọi người đều đoán được. Đúng là Tô Du từ đầu đến cuối đều không nhắc đến chuyện của Liễu Xuân Hoa, cả khi họ cùng nhau cô lập Ngô Thuần, Tô Du cũng không tham gia.
Mắt Viên Yến trợn trừng, lời phản bác mắc kẹt trong cổ họng nhưng không thể thốt ra được câu nào.
Tô Du lướt nhìn qua mấy người họ, cười một tiếng, cô ngã nghiêng dựa vào khung cửa, giọng điệu mỉa mai: "Các người nghĩ rằng, loại người có thể hại chết đồng đội sẽ vì mấy người chửi tôi vài câu để thể hiện lòng trung thành mà tha cho các người sao?"
Viên Yến thở hổn hển.
"Cô ta đã ghi hận các người rồi, sau này các người cũng không có ngày tháng tốt đẹp đâu. Chúng ta... cứ chờ xem..."
Tô Du nói xong, cười cười, đứng dậy nhẹ nhàng vỗ vai Viên Yến, rồi đi lướt qua cô ta: "Chúc các người may mắn."
Đêm đó, mọi người trong phòng 402 đều không ngủ được.
Tô Du cũng vậy, dù cô chướng mắt cách làm người của Ngô Thuần, nhưng cô không thể không thừa nhận, hiện tại bản thân thua kém cô ta, sự bình tĩnh mà cô thể hiện trước mặt Viên Yến và những người khác là giả.
Tô Du có cảm giác nguy cơ rất lớn.
Ký túc xá này không còn an toàn nữa, cô phải chuyển ra ngoài.
Tốt nhất là phòng đơn, nhưng nếu dễ dàng làm được như vậy, Tô Du đã không ở phòng 402 lâu như vậy.
Nghĩ tới nghĩ lui, trời đã sáng.
Tô Du thức dậy dưới ánh mắt oán độc của mọi người.
Cô thuần thục sắp xếp tất cả đồ dùng còn lại, một hộp thịt hộp, hai cái bánh mì, một gói đường đỏ chưa mở, hai cây lạp xưởng Quảng Đông được gói kỹ và một chai nước khoáng.
Đồ ăn và thuốc men đều được cất vào ba lô leo núi, trong ba lô vốn còn có một bếp than nhỏ và một bọc than không khói. Tô Du không lấy chúng ra.