Chương 32

Vào ngày thứ ba kể từ khi vào căn cứ, Tô Du đã hỏi liệu căn cứ có thể liên lạc với các căn cứ khác ở các tỉnh không và câu trả lời là không thể.

Kể từ khi hiện tượng “Phục Hồi” xuất hiện, từ trường đã thay đổi, tất cả các trạm phát tín hiệu đều mất tác dụng.

Hàng triệu người trên trái đất trở thành những con thuyền đơn độc, trôi dạt trong ngày tận thế, không còn khả năng kêu gọi sự trợ giúp từ người khác.

Tô Du xếp hàng chờ đến chín giờ tối ngày hôm sau, cuối cùng cũng vào được tầng hai của sảnh giao dịch.

“Xin lỗi, cô Tô, xây dựng tường thành… thường không khuyến khích phụ nữ tham gia.”

Tô Du xoa xoa đôi chân mỏi nhừ, lòng cảm thấy hơi thất vọng: “Vậy, tôi có thể đăng ký các vị trí khác không? Việc gì cũng được…”

“Điều này… xin lỗi cô, các vị trí trong căn cứ được thiết lập chủ yếu để đảm bảo cái ăn cái mặc cơ bản cho người già yếu, bệnh tật…”

Mắt Tô Du chớp chớp: “Vậy là trong căn cứ không có việc nào tôi có thể làm sao?”

Nhân viên mỉm cười, giọng cô ấy khàn đặc vì nói chuyện nhiều, nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười: “Nếu, nếu cô có năng lực đặc biệt thì cô có thể vào trung tâm căn cứ để phục vụ.”

“Năng lực đặc biệt?” Tô Du ngẩn người.

Nhân viên gật đầu: “Đúng vậy, năng lực đặc biệt hay còn gọi là người sở hữu dị năng.”

Tô Du mở to mắt: “Dị năng?”

Nhân viên gật đầu: “Đúng vậy, dị năng, còn được gọi là dị biến.”

Bước chân Tô Du nặng nề, cô rời khỏi sảnh giao dịch.

Dị năng ư?

Tô Du rất muốn có năng lực đặc biệt đó, nhưng cô không có.

Khi Tô Du trở về ký túc xá, cô cảm thấy không khí có gì đó không ổn.

Trước cửa phòng 402 có một quân nhân đứng, trước mặt anh ta là Ngô Thuần với vẻ mặt đắc ý và vui mừng.

Quân nhân đang cầm một chiếc vali, Tô Du nhận ra, đó là vali của Ngô Thuần.

Mấy người trong phòng 402 vừa ghen tỵ vừa xu nịnh nhìn Ngô Thuần, ngay cả Viên Yến - người keo kiệt nhất thường ngày, giờ đây cũng đang nhét hai cái bánh mì vào tay Ngô Thuần: “Thuần à, em cầm lấy mà ăn, chúng ta là bạn cùng phòng, đã cùng nhau vượt qua khó khăn, chị thật lòng mong em sống tốt…”

Ngô Thuần mỉm cười, nụ cười có phần đầy ẩn ý. Kể từ lần xích mích với Tô Du, mấy người bạn cùng phòng này đã cô lập cô ta, không những thế còn thường xuyên buông những lời mỉa mai. Trong số đó, Viên Yến là người quá đáng nhất. Nhưng giờ đây…

Ngô Thuần nhìn đám người đang nịnh nọt, cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, niềm vui sướиɠ vô bờ ngập tràn cơ thể, cô ta ném lại mấy cái bánh mì, giọng lạnh lùng: “Chị giữ lại mà ăn, từ giờ tôi không thiếu thứ này.”

Nói xong, cô ta quay lưng đi, không hề nể mặt Viên Yến chút nào.

Viên Yến vội vàng đón lấy chiếc bánh mì bị ném lại, mặt trắng bệch, nhưng vẫn cố cười gượng.

Ngô Thuần quay đầu, nhìn thấy Tô Du đứng ở cửa, nụ cười của cô ta càng tươi hơn: “Ôi, Tô Du của chúng ta về rồi…”

Cô ta nhấn mạnh tên của Tô Du, ánh mắt đầy ác ý không hề che giấu.

Tô Du hơi nhướng mắt, vẻ mặt lãnh đạm.

Ngô Thuần vừa nhìn thấy biểu cảm này của cô, đã muốn xé nát mặt cô!

"Tô Du, nhờ ơn việc mày đã làm hôm đó đấy..."

Ngô Thuần vừa nói vừa nhẹ nhàng vuốt ve vết thương trên trán, ánh mắt âm u: "Nếu không phải tại mày, vết thương của tao đã không bị nhiễm trùng, không bị nhiễm trùng, tao đã không bị sốt rồi biến dị..."

Ánh mắt Ngô Thuần lóe lên tia lạnh lẽo tột độ, cô ta nói hai chữ biến dị rất nhẹ, nhưng không nghi ngờ gì, hai chữ này đã khiến biểu cảm của Tô Du thay đổi.

Nhìn thấy sự kinh ngạc thoáng qua trong mắt Tô Du, Ngô Thuần lập tức che miệng cười: "Tao sẽ nhớ kỹ ân tình của mày, Tô... Du..."

Tô Du liếc nhìn Ngô Thuần. Từ bên ngoài, không nhìn ra cô ta thay đổi chỗ nào, Tô Du tò mò, Ngô Thuần đã biến dị như thế nào.

Nhìn vẻ mặt phách lối của Ngô Thuần, Tô Du khôi phục vẻ lãnh đạm và bình tĩnh trên mặt: "Ồ? Vậy thì tôi thay mặt chị Xuân Hoa chúc mừng cô, chúc cô thuận buồm xuôi gió."

Khi nghe thấy tên Liễu Xuân Hoa, nụ cười của Ngô Thuần khựng lại, ngay sau đó, nụ cười trên mặt cô ta hoàn toàn biến mất, ánh mắt như thể phun ra độc.

Cô ta không nói thêm gì nữa, mà nhìn Tô Du thật lâu, rồi theo người quân nhân kia rời đi.