“Phanh phanh phanh phanh phanh!”
“A a a a a!”
Năm tiếng súng vang lên, xung quanh một mảnh hét thảm, trên váy áo của người phụ nữ bị bắn ra ba cái lỗ đạn lớn, trên vành mũ rộng thùng thình cũng có hai lỗ khói đang bốc lên.
Người phụ nữ sợ tới mức hai chân run rẩy liên mồm hét toáng, lúc này người trong xe mới lao ra đỡ cô ta.
Trịnh Kim Lâm làm như không có chuyện gì, nói với đồng đội: “Phàm là người cản trở việc di dời, gây ảnh hưởng đến lượng lớn sinh mạng người dân. Khuyên can không được liền không cần nói nhiều, xử bắn tại chỗ!”
Có trời mới biết, anh đã phải kiềm nén bao nhiêu mới không khiến viên đạn rơi trên người ả ta!
Mấy người Lục Ngân nghe vậy cũng không phàn nàn, lập tức đứng thẳng người hô to: “Rõ!”
Sau đó đồng loạt rút súng...
“Dời dời dời, tôi dời, chúng tôi dời!”
Lúc này người đàn ông trung niên vẫn luôn ngồi yên trong một chiếc xe khác mới hốt hoảng nhảy xuống cầu tình: “Các vị sĩ quan bình tĩnh, các vị sĩ quan bình tĩnh, bây giờ chúng tôi dời ngay, thật xin lỗi, thật xin lỗi, chúng tôi dời!”
Trịnh Kim Lâm hoàn toàn không thèm để lời của ông ta vào tai, anh ra lệnh cho người đứng sau Lục Ngân: “Lâm Khánh, dời!”
Người tên Lâm Khánh vội đáp một tiếng, sau đó chạy nhanh qua dùng một tay túm lấy con xe treo đầy đồ đạc ở gần mình nhất, nhẹ nhàng kéo lùi về, ném xuống sông.
Một tiếng “Ùm” lớn vang lên, xung quanh liền truyền tới vô số âm thanh hoan hô tán thưởng.
Lâm Khánh lại chạy tới chiếc xe còn lại, mặc cho hai người kia liên tục khóc than, cưỡng chế kéo mạnh đống đồ lỉnh kỉnh treo hai bên xe xuống, không nói hai lời, tiếp tục ném.
Xong xuôi mới quay lại bên người Trịnh Kim Lâm đợi lệnh.
Trịnh Kim Lâm gật đầu với Lục Ngân, giao lại chỗ này cho anh ấy rồi tiếp tục điều hành. Trong thoáng chốc, đám người bị kẹt xung quanh liền đổ về phía trước.
Từ đầu đến cuối, người phụ nữ mặc quần áo quý giá chỉ dám bấu víu vào cánh tay của người đàn ông mặc tây trang bên cạnh, che miệng khóc nức nở, hoàn toàn không còn có bộ dáng hùng hùng hổ hổ như lúc đầu.
Người đàn ông trung niên thấy việc không thể cứu vãn, cũng chỉ có thể cắn răng đè nén tức giận, quay đầu rống hai người họ: “Còn không mau lên xe!”
Cả quá trình, người đàn ông mặc tây trang kia không hề nói lấy một lời, chỉ im lặng nghe theo, đỡ người phụ nữ ngồi vào xe.
Bề ngoài thì không ngừng vỗ về, an ủi bảo cô ta nín đi. Nhưng trong lòng lại không nhịn được mà mỉa mai.
Từ đầu hắn đã khuyên rồi, nhưng hai cha con kia lại không nghe vào.
Mặc kệ, cuối cùng chịu thiệt vẫn là họ, hắn chỉ cần làm bộ ngoan ngoãn đi theo kiếm chỗ tốt là được...
Giải quyết được tắc nghẽn xong, đoàn người lại mau chóng tiến về phía trước.
Lúc này Trịnh Kim Lâm mới nhớ ra còn có Triệu Kim Mỹ, quay đầu đã thấy cô ta ở ngay sau lưng, anh theo bản năng hỏi một tiếng: “Xe đâu rồi?”
Mặc dù Triệu Kim Mỹ tức giận trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn là tươi cười dịu dàng: “Anh Kim Lâm, anh không nhớ sao, lúc nãy đồng đội dị năng giả không gian của anh đã thu lại giúp chúng ta rồi.”
Đồng đội dị năng giả không gian - Tống Vỹ ở bên cạnh liền gật đầu: “Đội phó, anh có cần lấy xe luôn không?”
Trịnh Kim Lâm vừa định lắc đầu bảo không cần, nhưng ngẩn ra một lúc lại gật đầu: “Lấy xe đi, cử một người đưa Kim Mỹ đến nơi an toàn.”
Triệu Kim Mỹ nghe vậy hiển nhiên không đồng ý, suy cho cùng, còn nơi nào có thể an toàn hơn so với việc ở bên cạnh mấy anh em nhà họ Trịnh chứ?
Nhưng Trịnh Kim Lâm đã sắp xếp cho cô ta xong: “Em đi trước đi, sóng tang thi sắp đến rồi, dù sao thì dị năng hệ thủy... cũng không hỗ trợ được bao nhiêu!”
Nói rồi liền để Triệu Kim Mỹ với khuôn mặt tái nhợt ở lại, bước lên một chiếc xe quân dụng, lái về phía Bắc, nơi sóng tang thi đổ đến.
Tống Vỹ bên cạnh đã lấy xe ra, gọi một chiến sĩ nhỏ tuổi tới lái xe, lịch thiệp mở cửa cho Triệu Kim Mỹ: “Triệu tiểu thư, mời!”
Triệu Kim Mỹ siết chặt nắm tay, kìm nén cơn giận nặn ra một nụ cười, gật gật đầu với anh ấy rồi bước lên xe.
Đã bao nhiêu năm mà người nào người nấy đều một tiếng Triệu tiểu thư, hai tiếng Triệu tiểu thư kêu, hoàn toàn không xem cô ta là người nhà họ Trịnh...
Triệu Kim Mỹ vừa thắt dây an toàn xong, xe đã nhanh chóng lăn bánh chạy đi.
Cô ta tựa người vào lưng ghế, bỏ ngoài tai những xô bồ bên ngoài, nhắm mắt dưỡng thần...
Mặc kệ, hiện tại Trịnh Kim Bảo và Trần Kim Hoa đều đã chết, phái nữ duy nhất được nuông chiều trong nhà chỉ còn lại một mình cô ta.
Triệu Kim Mỹ không tin, mấy anh em nhà họ Trịnh còn có thể tiếp tục ngó lơ cô ta!
Nghĩ tới đây, cô ta không nhịn được mà cong môi cười, những cảm xúc xáo trộn trong lòng cũng dần lắng đi...
Một kiếp này, cô ta đã được định sẵn là người thắng!