Sau khi Trịnh Kim Lâm phát hiện em gái không có ở trong xe, mà cửa sau lại bị mở, tinh thần anh sắp hỏng mất, lập tức muốn quay xe trở về tìm người.
Nhưng giữa đường lại gặp phải đoàn người đang ồ ạt đổ ra cổng, trong nhất thời làm xe bị chặn đứng, không cách nào nhúc nhích.
“Kim Bảo đâu? Sao lại không có?” Trịnh Kim Lâm đấm mạnh vào vô lăng, tức giận rống lên.
Triệu Kim Mỹ chưa từng thấy anh như vậy, không cấm được có hơi sợ hãi: “Hẳn, hẳn là bị rơi xuống...”
Không nói thì thôi, Triệu Kim Mỹ vừa nói lời này, Trịnh Kim Lâm càng thêm không ổn.
Rõ ràng anh đã đóng cửa xe lại rồi... nhưng lúc đó hoảng loạn như vậy, anh cũng không để ý, nếu như thật sự vì mình mà Kim Bảo bị rơi ra... có lẽ cả đời này Trịnh Kim Lâm cũng không thể tha thứ được cho mình mất!
Anh dùng hai tay ra sức vuốt mạnh đầu tóc ngắn của mình từ trước ra sau, lại nhìn đám người đang không ngừng chen lấn trước mặt, tức giận đấm lên còi ô tô quát lớn: “Tránh ra! Tránh ra! Mau tránh ra!”
Nhưng càng như vậy, lại càng khiến xung quanh thêm hỗn loạn, người chen tới cạnh xe anh cũng nhiều hơn.
“Người nào đó? Không nhìn thấy phía trước không đi được à?”
“Mẹ nó, ai đó! Bíp còi cái gì hả? Tưởng có xe thì hay lắm à!”
Vô số âm thanh khó chịu không ngừng truyền đến.
Trịnh Kim Lâm lại giống như phát điên, tiếp tục đấm còi xe: “Cút! Mau tránh ra! Tránh ra!”
Có người trung niên nóng tính đang chen ở bên cạnh cửa xe sau của anh, không nhịn được mà đập mạnh lên vỏ xe quát: “Thằng nhãi ranh, có giỏi thì xuống đây, núp trên xe thì...”
Lời chưa nói hết, người trung niên đã phát hiện cửa xe sau không khóa, ông ta mừng rỡ tới mức hưng phấn, bất chấp tất cả mà kéo cửa ra trèo lên xe.
“A ha ha, phía sau còn trống nhiều chỗ như vậy, không ngại chở thêm người chứ?”
“Mau, con trai, cha mẹ, vợ, mau vào đây!” Nói rồi, ông ta liền kéo theo một nhà vợ, con trai, cha mẹ của mình chen vào.
Phía sau lập tức có thêm năm người chen chúc, Triệu Kim Mỹ sợ tới mức há hốc mồm, mãi một lúc lâu sau mới lấy lại tiếng nói mà hét lên: “A! Mấy người là người nào, sao lại có thể tùy tiện leo lên xe của người khác? Có biết xấu hổ không hả? Mau đi ra! Mau đi ra!”
Bác gái lớn tuổi là vợ của ông ta, không cho là phải còn liếc mắt nhìn Triệu Kim Mỹ: “Cô gái này nói gì vậy hả? Có biết lễ phép không? Sao lại nói chuyện với người lớn như vậy?”
“Đúng vậy, ngồi một tí thì đã sao?” Bà lão ngồi cạnh nói.
“Các người ấn còi ồn ào như vậy, xem như là bồi thưởng tổn thất tinh thần đi.”
“Đúng vậy, xe còn nhiều chỗ như vậy, đều là người nhà với nhau, giúp đỡ một tí thì mất gì!” Gã trung niên ra sức gật đầu ủng hộ mẹ mình.
Có lẽ là vì nhiều ngày không tắm, nên trên người họ có một loại mùi vị khiến người khác gay mũi không chịu nổi.
“Ai là người nhà của mấy người hả?” Triệu Kim Mỹ tức tới mức hít thở không thông.
“Ai da, xem cô bé này nói chuyện này. Người cùng một căn cứ thì chẳng phải đều là người nhà sao?” Bác gái lớn tuổi liếc cô ta một cái, lại nhìn thấy chỗ ngồi của Triệu Kim Mỹ còn rộng rãi liền quay đầu đẩy con trai: “Sau này chật quá, ghế phụ còn rộng như vậy thì ngồi hai người đi, mau dịch qua, mau dịch qua, để con trai tôi lên đó ngồi. Mau lên, mau lên!”
Gã trung niên cũng bị chen tới mức toát mồ hôi, vội ra sức gật đầu: “Đúng, đúng, đúng! Ở đây chật như vậy, thằng Long mau lên bớt bên trên đi!”
Thanh niên to béo được gọi là Long kia nghe họ nói vậy liền thật sự đứng lên, ngẩng khuôn mặt đầy mụn nhọt bám lên lưng ghế của Triệu Kim Mỹ cười nham nhở.
Triệu Kim Mỹ suýt thì nôn ra.
Sống mười mấy năm cuộc đời, lần đầu tiên cô ta gặp phải cả một nhà không biết xấu hổ như vậy!
“A, đừng có đến đây!”
Triệu Kim Mỹ ghét bỏ phất tay, một dòng nước mát lạnh lập tức bắn ra theo lòng bàn tay cô ta, đập thẳng vào mặt tên đó.
Người tên Đại Long kia thoáng sững ra, còn đang chưa kịp định thần thì thái dương bên trái đã bị thứ gì đó chỉa vào...
Trịnh Kim Lâm cầm súng chỉ hắn, môi lạnh lùng phun ra một chữ: “Cút!”
Bác gái lớn tuổi và gã đàn ông trung niên sợ tới mức kéo con trai ngã ngược về sau.
Nhưng tên kia lại quá béo, một ngã liền đè nặng lên bốn người, khiến họ hít thở không thông. Nhất là hai ông bà già, đau đến la lên oai oái.
Trịnh Kim Lâm lại xoay người chỉa súng vào đám người: “Cút!”
Dù gã trung niên mặc sợ hãi, nhưng trong lòng lại không muốn chịu thua, cắn răng há mồm quát: “Cậu này làm cái gì vậy? Sao có thể chỉa súng vào người khác? Có còn công lý...”
“Phanh!” Lời còn chưa nói hết thì trên lưng ghế bên cạnh đã bị bắn ra một cái lỗ, một sợi khói nhẹ theo đó bốc lên...
“A a a!” Đám người sợ tới mức hét lên, ba chân bốn cẳng đẩy cửa xe vừa lăn vừa bò chui ra ngoài, trên đường còn xô đẩy không ít người, khiến xung quanh lại càng thêm ồn ào, bắn đầy tiếng chửi rủa.
Triệu Kim Mỹ thấy người đi rồi, không nói hai lời vội tháo dây an toàn ra, lách người chui ra phía sau đóng cửa xe, khóa chốt cẩn thận.
“Nôn!” Trên ghế sau dính nhớp bụi đất và mùi hôi trên người một nhà kia, khiến Triệu Kim Mỹ không nhịn được mà muốn nôn.
Cô ta cắn răng nhịn xuống, sau khi xác định cửa đã khóa kỹ, mới trèo trở lại ghế phụ, oán giận lẩm bẩm: “Loại người gì không biết? Đúng là quá đáng ghét!”
Trịnh Kim Lâm thu lại súng, nhìn ánh đèn đỏ chớp nháy trên đồng hồ, trái tim lại càng thêm căng chặt.
Cuối cùng thật sự không chịu được nữa, anh xoay người, mở cửa đi xuống.