Chương 52

Hành tinh này có tên là Tinh, Tinh thuộc về một trong muôn vàn hệ mặt trời nhỏ bé, nằm trong vũ trụ bao la rộng lớn này.

Trên Tinh, có một nước cỡ trung với bản đồ tương tự như hình bát giác tên là Đồng. Trong nước Đồng, con người thành lập ra bảy căn cứ lớn và vô số căn cứ nhỏ để chống lại đợt thanh lọc tự nhiên mang tên – thi biến.

Trong nước Đồng, ở một khu chung cư bỏ hoang cách căn cứ Nguyên Nghĩa hơn năm cây số, một người một chuột đang chụm đầu vào nhau, phân chia số lượng tinh hạch kếch xù mà cả hai đã thu thập được trong ngày.

“Mười nghìn….. mười một….. mười hai nghìn không trăm ba mươi…..” Tiếng đếm tinh hạch khe khẽ vang lên trong đêm, thi thoảng, còn có một vài tiếng “Nguýt nguýt” xen vào như đang biểu lộ gì đó.

Cuối cùng sau khi vật lộn tới hơn nửa đêm, Trịnh Kim Bảo mới kết thúc công việc tốn thời gian này với con số “Mười bốn nghìn không trăm hai mươi hai viên tinh hạch!”

“Hơn năm mươi ngàn tang thi mà chỉ thu được chưa tới một phần ba!!”

“Ta còn tưởng là ít nhất cũng phải có được hơn hai mươi ngàn đấy!”

Cô vừa nói vừa mở to hai mắt, quay sang nhìn Topaz với vẻ mặt không thể tin được.

“Topaz, mi không ăn vụn đấy chứ?”

“Nguýt nguýt” Topaz lập tức ngẩng cao đầu phản bác với vẻ không vui, sau đó chạy vòng quanh hai vòng, mới huơ huơ hai tay chỉ vào cô đầy lên án.

Trịnh Kim Bảo hơi hơi bĩu môi, không lại lên tiếng nữa.

Đúng là lần này bọn họ không có nhiều thời gian, sau khi thúc giục dị năng tinh thần cấp bốn khiến cho tang thi tự bạo, thì tiếp viện của phe loài người cũng đã đổ xô vào căn cứ.

Cô không còn cách nào khác ngoại trừ việc phải lập tức rút lui, dù sao, với trạng thái cơ thể hiện tại, cô không thể để dị năng giả hay người có quen biết bắt gặp được.

Chậc, cô còn tưởng là lần này nếu không có cô thì đám người kia sẽ chết chắc rồi chứ, không ngờ còn có hậu chiêu. Nghĩ lại năng lượng mạnh mẽ mà Trịnh Kim Bảo đã cảm nhận được lúc còn ở dưới lòng đất, trong lòng cô không khỏi có chút suy đoán…

Cấp năm sao? Hay thậm chí là cấp sáu?

Nhưng cho dù là cấp độ nào đi nữa, thì khỏi cần phải nói, đều mạnh hơn cô rất nhiều!

Lại nói, ba lần thúc giục tinh thần lực cấp bốn, cũng chỉ triệt tiêu được hơn một nửa số tang thi, về phần còn lại….

Nhìn núi tinh hạch trước mặt, Trịnh Kim Bảo bóp cằm tính toán, rồi phân ra một phần ba cho Topaz.

Con chuột này chỉ mới vừa tăng đến cấp hai, có nhiêu đây tinh hạch, cũng đã đủ cho nó thăng tới cấp bốn rồi.

Về phần còn lại, hẳn là có thể khiến Trịnh Kim Bảo từ cấp ba nhảy lên cấp năm, nhưng nếu muốn hơn, thì có lẽ vẫn còn hơi thiếu…

Sau khi Topaz nhận phần tinh hạch của mình, liền vui vẻ chui vào một góc, rất có cảm giác con nhà giàu mà vừa vùi mình trong mớ tinh hạch vừa híp mắt gặm nhắm đầy hưởng thụ.

Trịnh Kim Bảo nhìn mớ lông dính đầy dịch não, thịt vụn và máu me hôi thối của nó, không nhịn được mà âm thầm nghiến răng nghiến lợi, có chút tiếc nuối cho mớ xà phòng tắm mình đã dùng lúc trước.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hiện tại chỗ này cũng không có nước để tẩy rửa, nên chỉ có thể đành chịu.

Sau này cứ để nó cách xa mình một chút là được!

Nghĩ rồi, cô vươn nắm tay, chậm rãi bóp nát từng mớ tinh hạch, cẩn thận hấp thụ.

…..

Bên phía căn cứ Nguyên Nghĩa, đèn đuốc sáng trưng, quân đội đang sắp xếp chữa trị cho những người bị thương và tiến hành thu thập chiến trường.

Sau khi tang thi tinh thần cấp bốn bị diệt, đội trưởng Đào Cường cũng đã dần dần tỉnh lại, ông ấy ngồi dưới đất bụi, ngẩng đầu nhìn người thanh niên trẻ tuổi khỏe mạnh trước mặt, không khỏi thở dài một hơi.

Người này vừa tiến vào đã dẫn theo cả đội, dùng thế như chẻ tre giải quyết sạch sẽ số lượng tang thi lớn đến kinh người, sức mạnh bùng nổ vô cùng đáng sợ, thật không hỗ là một trong những dị năng giả mạnh nhất hiện tại!

Đào cường không khỏi đột nhiên cảm thấy bản thân mình đã già rồi….

Lúc này Nguyễn Thành cũng đã đi tới, có chút lo lắng nhìn Đào Cường một lượt, xác định ông ta không sao, mới quay qua gật đầu với Trịnh Kim Sơn, “Đội trưởng Trịnh, lần này vất vả cho cậu rồi.”

Trong vòng hai ngày đã dẫn theo đội nhóm trăm người di chuyển hơn một nghìn năm trăm cây số từ căn cứ Bình An ở phía Bắc đến đây, khỏi phải nói cũng biết trên đường đi có bao nhiêu gian nan.

Trịnh Kim Sơm mím môi lắc đầu, “Vẫn là đến muộn!”

Đào Cường lại cười ha hả, “Không muộn, không muộn, vừa vặn!”

Lúc đầu khi không liên lạc được với nhóm Dương Dịch, cấp trên đều đã chắc chắn tỷ lệ sống sót của bọn họ không cao, nên không đồng ý ra quân cứu trợ.

Suy cho cùng, hơn ba triệu tang thi công thành, thiệt hại quá lớn, không ai muốn có thêm hi sinh vô ích.

Chỉ có Đào Cường là cố chấp không đồng ý. Đám Dương Dịch đều là do ông ấy nhìn từ nhỏ đến lớn, nói thân như con cháu trong nhà thì cũng không sai, nên sao có thể vì không có tin tức mà đã khiến ông ấy từ bỏ được?

Vì vậy, mặc kệ sự phản đối của cấp trên, Đào Cường vẫn đã lén lút dẫn theo một nhánh quân riêng rời đi…

Về việc đội trưởng Trịnh đến chi viện, Đào Cường cũng chỉ mới biết được vào sáng hôm qua, mà cùng lúc đó, bên trên cũng đã hạ tối hậu thư, lệnh Đào Cường trong vòng hai mươi tư giờ phải trở về thủ đô chịu phạt….

Ài, suy cho cùng, đều là bọn họ đã nghĩ quá ít rồi, tang thi tinh thần cấp bốn, thật sự là lắm hậu chiêu!

“Đội trưởng!”

“Đội trưởng, ngài không sao chứ?”

Cửa hầm vừa mở thì đám Lý Đức đã hồ hởi ùa ra, ồn ào ríu rít vây quanh Đào Cường như gà con tìm thấy mẹ.

Dương Dịch nhanh nhẹn đi đến đỡ người, im lặng đánh giá cả người Đào Cường từ trên xuống dưới, rồi mới mím môi gật đầu, “Đội trưởng, vất vả cho ngài rồi!”

Phạm Kiều Kiều thì đã sớm đi tới nắm lấy tay của Đào Cường, điên cuồng truyền dị năng hồi phục của mình qua cho ông ấy, “Đội trưởng, Lý Thịnh nói ngài bị tang thi kia công kích tinh thần, sau này sẽ không ảnh hưởng tới não chứ?”

“Cái gì? Công kích tinh thần còn ảnh hưởng tới não sao?” Lê Gia Bảo bật thốt lên.

Đào Cường còn đang cảm động thì đã bị hai lời này chọc cho dựng râu, chưa đợi ông ấy kịp phản ứng thì Lý Đức đã há hốc mồm, “Cái gì? Không phải chứ? Bình thường đội trưởng đã không được thông minh lắm rồi, không lẽ sẽ thật biến thành kẻ ng….”

Còn chưa đợi hắn nói hết câu, một cái tát trời giáng của Đào Cường đã vỗ tới, cũng may mà Lý Đức nhanh nhẹn tránh được.

Cậu ấy lăn tròn một vòng, ôm đầu thở hổn hển nghĩ mà sợ, cái tát kia mang theo gió mạnh quật thẳng tới mặt hắn….. càng nghĩ càng làm Lý Đức tức điên “Ông già xấu xa, ông làm gì vậy hả? Muốn đánh chết tôi luôn hay gì?”

Cái tát của dị năng giả song hệ thổ và lực lượng, rụng mấy cái răng đã được cho là nhẹ!

“Ranh con, xem hôm nay ông đây có đánh chết mày hay không!” Dám nói ông ngốc còn dám nói ông xấu xa, thằng nhãi họ Lý này đúng là ngứa đòn mà. Lại nói, ông dừng lực đều rất tiếc chế, cùng lắm chỉ gãy vài cái răng chứ không thể ra mạng người được!

“A a, cứu mạng!”

Hai người một già một trẻ cứ thế mà bắt đầu đuổi nhau vòng quanh chiến trường, Dương Dịch và Nguyễn Thành nhìn nhau thở dài đầy ngao ngán, không ngờ tới tận nơi này rồi mà vẫn còn có thể thấy được cảnh tượng quen thuộc như vậy!

“Phó đội Thành, không ngại qua bên cạnh nói chuyện một lúc chứ?” Dương Dịch làm ra tư thế mời.

Nguyễn Thành gật gật đầu, “Cũng được.” Sau đó quay đầu nhìn qua bên cạnh, “Còn cả đội trưởng….” Nhưng lúc này, mới phát hiện người kia đã sớm rời đi từ lúc nào.

Phó đội Trịnh Bắc của đội trưởng Trịnh Kim Sơn kịp thời lên tiếng, “Đội trưởng nói muốn trở về nhà một lát, mọi người có chuyện gì thì cứ nói với tôi, đại đội Tiên Phong Số Hai đều sẽ tận lực phối hợp.”

Nguyễn Thành thoáng ngẩn ra, rồi lập tức nhớ tới kết cục bi thương của nhà họ Trịnh, anh ta chỉ im lặng gật đầu, rồi không hỏi gì thêm.