Nguyễn Thành lạnh toát cả người, bám vào lan can nhìn xuống khoảng đất trống xung quanh tòa nhà mình đang đứng.
Không biết bọn chúng chui từ đâu ra, mà trong thoáng chốc, đã có hơn một ngàn tang thi bao vây lấy nơi này.
“Mau, tấn công, không cần giữ lại.”
Một loạt hơn mười người bắn tỉa lập tức vác súng tiến lên, nhắm vào giữa trán tang thi mà bắn.
Dị năng hệ thủy cũng dùng thủy cầu tấn công, dị năng giả hệ không gian thì lôi đạn pháo đã cất giữ sẵn từ trước ra, điên cuồng ném vào đàn tang thi phía dưới.
Bọn họ chỉ là nhóm hỗ trợ, dị năng đa phần không có lực công kích là bao, chỉ có thể dựa vào hàng nóng mà cố thủ.
“Rốt cuộc bọn chúng từ đâu ra vậy?” Một vị dị năng giả hệ tinh thần bị tình hình trước mắt làm cho luống cuống.
“Tinh thần rà xét không phát hiện ra thứ gì….”
Nguyễn Thành cũng khó được mím môi lắc đầu, “Không có thời gian, mau, dùng tinh thần công kích, không được để chúng lên đây!”
….
Bên kia, ngay khi phát hiện dưới chân không đúng, Đào Cường lập tức vận dụng dị năng, tạo ra một phần nền đất làm chỗ đứng cho hắn và những người gần kề xung quanh.
Vậy nên lúc rơi xuống, ngoại trừ cảm giác có một chút chấn động ra, thì hầu như bọn họ không bị thương tích gì.
Trái lại, những người ở xa thì không được may mắn như thế, trực tiếp rơi xuống độ cao hơn mười mét, va đập mạnh vào nền đất, có người không kịp đề phòng còn bị trặc tay, chấn thương.
Nhưng như vậy đã là kết quả tốt nhất, dù sao cũng là dị năng giả, khả năng chịu đựng tốt hơn người thường gấp mấy lần.
Chưa đợi bọn họ kịp thở phào, thì đã thấy tang thi ùn ùn ào ra từ những cái hố đất xung quanh.
Bọn chúng bắt được người liền chồm lên cắn xé, nhất thời, xung quanh truyền tới từng trận hét thảm.
Có người vậy mà quên mất mình là dị năng giả, vừa lăn vừa bò chạy trốn.
Sắc mặt Đào Cường trầm xuống, rống lớn, “Dị năng đâu? Lập tức phóng dị năng, tấn công!”
Đám dị năng giả lúc này mới lấy lại tinh thần, điên cuồng phóng dị năng vào đám tang thi. Trong nhất thời, vô số loại dị năng đồng loạt bùng nổ trong hố lớn.
Đào Cường dựng nên một bức tường chắn ở trung tâm.
Dị năng giả hệ mộc vội ném hạt giống ra xung quanh, thúc giục dây leo sinh trưởng, lôi kéo những đồng bọn bị rơi ở xa trở về.
….
Phía bên trong hầm trú ẩn, đám người sống rúc vào nhau như chim sợ cành cong.
“Tiếng động gì thế? Sao lại lớn như vậy?”
Vừa rồi nguyên một vùng đất lớn bên cạnh sụp đổ, trong hầm cũng không tránh khỏi bị rung chấn nhẹ.
“Chuyện gì vậy?”
“Sao đột nhiên lại có động đất?”
“Tang thi tấn công rồi sao? Chúng ta sẽ không sao chứ?”
Có mấy đứa trẻ con bị dọa sợ, vậy mà trực tiếp khóc lên, khiến tâm thần những người xung quanh càng thêm bất an.
Đám Dương Dịch bên trên cũng không tốt hơn là bao, bọn họ biết rõ là đại đội trưởng đã dẫn quân tới giải vây, nhưng lại không biết tình hình cụ thể bên ngoài thế nào.
Tạ Trung dẫn đầu mang theo mấy người xuống bên dưới trấn an người dân.
Lý Thịnh nhắm mắt kiểm tra một lúc, mới tái mặt bật thốt lên, “Tang thi, sao đột nhiên lại có nhiều tang thi như vậy?!”
Lý Đức không hiểu ra sao cả, “Nhiều cái gì? Chẳng phải đã nói là còn hơn hai ngàn thôi sao?”
Phạm Kiều Kiều cũng mím môi, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện vậy?”
Lý Thịnh lắc đầu, bàn tay nắm chặt trên đùi không ngừng run rẩy, “Đột nhiên có rất nhiều tang thi xuất hiện ở xung quanh, đột nhiên xuất hiện, rất nhiều, thật sự rất nhiều, không thể đếm hết….”
“Ha ha, đùa…. Đùa phải không?” Lý Đức cười trừ hai tiếng, nhưng nhìn những giọt mồ hôi to như hạt ngọc đang không ngừng rơi xuống trên trán Lý Thịnh, hắn lại mau chóng ngậm chặt mồm.
“Khoảng tầm bao nhiêu?” Dương Dịch cau mày.
Lý Thịnh hít sâu một hơi, khó khăn thốt ra mấy chữ, “Hơn mười, không, hai mươi ngàn…”
“Không thể nào!” Lê Gia Mi kinh ngạc tới mức trực tiếp há hốc mồm.
Đám người trong đội Sư Tam hai mắt nhìn nhau, đều thấy được lo lắng nồng đậm trong mắt đối phương.
Đại đội trưởng…. Sẽ không sao chứ?
…..
Ba cái hang lớn phân biệt nằm ở vị trí trước mặt, bên trái và phải, tang thi bên trong liên tục ùa ra, hết lớp này đến lớp khác.
Sau lưng bọn họ chính là tường kim loại của hầm ngầm, đám người dần lùi về dựa tường mà đánh.
“Chỉ là một lũ xác thối vùng vẫy dẫy chết, có gì mà đáng sợ? Gϊếŧ hết cho ông đây!”
Đào Cường liên tục tung nắm đấm, hùng dũng lao vào đấm nát đầu từng tốp tang thi, hắn như một quả bom lớn, đã đếm hết giờ và đang dịp bung nổ.
Dị năng giả hệ mộc thúc giục dây gai tạo thành tường chắn, tạm thời bảo vệ một số dị năng giả bị thương ở phía sau.
Dị năng giả hệ lôi và hệ hỏa kết hợp với nhau ném lôi – hỏa cầu, lực công kích vô cùng lớn mạnh, nướng cháy một lượt hơn mấy trăm tang thi.
Dị năng giả hệ lực lượng cũng không hề thua kém, bọn họ trời sinh đã to lớn hơn người, da thịt rắn rỏi, trực tiếp theo Đào Cường giành lấy thế chủ động tiến công.
“Đội trưởng, tang thi không ngừng ùa ra từ hang trên vách tường!”
Đào Cường xoay người đá bay một tốp tang thi, ngẩng đầu hô lên, “Đám hệ thổ đâu rồi, còn không mau bịt tường lại?”
Đám binh lính hệ thổ đang dùng đao chém tang thi, nghe vậy lập tức dùng dị năng tạo một tầng đất mỏng bọc lấy da thịt mình, lao về hướng hang đất trên tường.
Nhưng càng đến gần hang đất, tang thi lại càng nhiều, bọn họ khó lòng mà đi tiếp.
Đào Cường trực tiếp dẫn theo đám dị năng lực lượng tiến lên, mở đường cho hệ thổ vá tường.
Mục tiêu đầu tiên chính là cái hang gần nhất nằm phía bên trái, hắn nhún mạnh hai chân, nhảy vυ"t lên cao rồi lao người nện mạnh một quyền xuống mặt đất.
Mặt đất hai bên lập tức nhô cao, cơ bắp toàn thân Đào Cường căng chặt, đẩy mạnh hai tay sang hai bên, dùng dị năng đùn đất mạnh mẽ đẩy tang thi ra, để lộ con đường cho đám người lao tới.
“Mau lên!” Hắn hét lên thúc giục, đám binh lính hệ thổ cũng không dám chậm trễ, bọn họ dựng một cái tường chắn bằng đất lớn, phối hợp với binh lính lực lượng đẩy mạnh về phía trước.
Tang thi như ong vỡ tổ không ngừng ùa ra, bọn họ dùng sức chín trâu hai hổ với chạm được tới vách tường.
Đám binh lính hệ thể không dám giữ lại mà đốc thúc dị năng, nén chặt cái khiên đất lên hang trống trước mặt, vá chặt đường ra của tang thi.
“Thành công rồi!”
Một người hứng khởi hô lên một tiếng, Đào Cường ở phía sau lại lên tiếng, “Không được lơ là, tiếp tục chém gϊếŧ!”
Mất đi một cái hang, số lượng tang thi ùa ra rõ ràng đã dễ chịu hơn trước.
Tang thi tinh thần cấp bốn ở trong một góc xa dùng tinh thần quan sát, không khỏi khinh thường hừ lạnh.
Nó quay người liếc sang tang chuột chũi đang đợi lệnh ở bên cạnh, tang thi chuột chũi lập tức hiểu ý, rít lên một tiếng đầy chói tai.
Mà cùng lúc, tang thi tinh thần cấp bốn cũng vận dụng công kích tinh thần, mục tiêu chính là kẻ song hệ thổ - lực lượng ồn ào khiến nó chán ghét kia!