Ngọn lửa bốc lên thiêu cháy cả căn biệt thự rộng lớn.
Trịnh Kim Bảo lững thững bước đi trong khuôn viên nhà mình, ánh mắt vô hồn không có mục đích.
Mái tóc cô đen láy thả dài sau lưng, áo khoác và váy ngoài đã bị vứt đi từ lúc nào, trên người chỉ có mỗi chiếc váy ngủ màu trắng là còn tinh tươm, khuôn mặt trắng bệch gần như trong suốt hiện đầy gân xanh...
Nếu như lúc này có người đi ngang qua nhìn thấy, chắc chắn sẽ bị cảnh này dọa cho sợ tới mức nhảy dựng...
Trịnh Kim Bảo không biết mình nên làm gì tiếp.
Mặc dù đã được mẹ đỡ cho, nhưng móng vuốt của tang thi đã xuyên qua người bà mà đâm đến sau lưng cô...
Trịnh Kim Bảo buông thỏng hai tay lảo đảo bước đi, hốc mắt cay xè đã sớm không còn nước mắt có thể rơi ra.
“Mẹ hi sinh vô ích rồi...” Trái tim cô đau nhói.
Nhưng khi nhớ lại hình ảnh người nhút nhát như bà lại ra nhào ra chịu bị tang thi cắn xé để cứu mình, Trịnh Kim Bảo cảm giác toàn thân như rơi vào hố sâu lạnh lẽo.
“Không, phải sống, phải sống tốt...”
“Làm sao để sống tốt đây... hức...”
Cô lẩm bẩm, hô hấp khó khăn mà nức nở.
“Là do con quá yếu đuối! Đều do con...”
“Không... Phải sống tốt.... Nhất định phải sống tốt...”
Trịnh Kim Bảo cảm giác cảm xúc của mình sắp hỏng mất, cô dơ hai tay lên cào đầu, rồi lại ra sức đấm vào hai bên thái dương, cứ như thể điều đó có thể khiến cô thấy khá hơn một chút.
Cứ như có thể khiến cô nghĩ ra thứ gì đó hay ho hơn...
Cô cứ bước đi như vậy, rồi... chợt có tiếng gầm gừ trầm thấp khẽ truyền tới.
Trịnh Kim Bảo sững người, cô chậm chạp ngẩng đầu nhìn qua.
Con tang thi bị xe cán qua người, cả người đã nát be bét, nhưng bằng một cách nào đó, đầu nó vẫn còn nguyên vẹn, đang há mồm gầm lên khe khẽ...
Trịnh Kim Bảo thoáng ngây người mấy giây, rồi như nhớ đến điều gì đó, hai mắt cô bỗng nhiên trừng lớn, đôi con ngươi co rút mạnh mẽ.
“Là mày! Là mày! Chính là mày!”
Trịnh Kim Bảo đi nhanh đến rống vào mặt thứ đó.
Con tang thi lại dường như không hề để ý đến cô, vẫn đang nhìn về nơi dấu vết bánh xe phía xa, kêu lên gầm gừ.
Trịnh Kim Bảo hít thở không thông, cô xoay đầu nhìn quanh khắp nơi, sau đó vớ lấy viên gạch ven đường, chạy tới đập mạnh lên đầu tang thi.
Cái đầu của tang thi cao cấp không giống như bình thường, nó vô cùng cứng cáp, cô đập nát cả viên gạch cũng chỉ khiến nó tróc ra một tầng da...
Trịnh Kim Bảo không bỏ cuộc, lại xoay người lấy một viên khác ra sức đập, vô cùng điên cuồng, đập mạnh như điên.
Tang thi không hề đau đớn, nhưng bị đập cũng há mồm kêu la theo bản năng.
Nó không hiểu, vì sao cái thứ có mùi như đồng loại của nó này lại điên cuồng đánh nó như thế?
Là muốn lấy tinh hạch của nó sao?
Đôi mắt tang thi mở lớn, rồi đỏ ngầu vì tức giận, há mồm chuẩn xác cắn chặt vào tay cô.
Trịnh Kim Bảo không kịp phòng bị, xương tay bị hàm răng sắc bén của nó cắn nát khiến cô đau đớn la lên.
Nhưng như thế lại càng tốt, càng đau lại càng khiến cô tỉnh táo. Trịnh Kim Bảo bất chấp tất cả, cô dùng một tay còn lại cầm gạch đập mạnh vào đầu nó.
Trịnh Kim Bảo điên tiết, đập nát viên gạch này, cô lại kéo theo cái tay bị cắn và đầu nó đi vào ven đường, tìm thứ khác chắc chắn hơn để đập.
Hết dùng đá, cô lại quật mạnh đầu nó vào thân cây, vào lan can, vào nền đất đá rắn chắc...
Chẳng biết qua bao lâu, Trịnh Kim Bảo cảm giác trên trán mình đã vươn một tầng mồ hôi dầy, cái đầu tang thi đã nhả tay cô ra từ lúc nào, trán nó cũng nứt toát, lộ ra cái lỗ lớn đang chảy dịch nhầy hôi thối.
Trịnh Kim Bảo ghét bỏ đạp mạnh nó mấy cái, rồi điên cuồng mím môi, dùng tay thọc mạnh vào trong đầu nó, ra sức niết nát thứ mềm oặt ở bên trong, đến khi nó hoàn toàn nát bấy, mới lôi ra được một viên đá màu đυ.c to bằng hai đốt ngón tay.
Cái đầu tang thi cũng hoàn toàn trở nên chết lặng vào lúc viên đá bị lấy ra.
Trịnh Kim Bảo ngồi bệch xuống đất thở hồng hộc, cô ngẩn người một lúc, mới nâng viên đá kia lên cao, xuyên qua ánh trăng sáng mà thẫn thờ nhìn, rồi... trong thoáng chốc, tay cô run rẩy... chậm rãi... cho nó vào miệng, dùng răng hàm ra sức nghiến mạnh.
Mùi hôi thối khiến Trịnh Kim Bảo muốn nôn khan.
Viên đá vô cùngcứng .
Trịnh Kim Bảo cảm giác răng lợi mình đau nhói, nhưng cái đau đó lại giống như chất kí©h thí©ɧ, không ngừng khuyến khích cô tiếp tục, nhai mạnh hơn, hơn nữa... đến khi mùi gỉ sắt lan đầy trong khoang miệng, máu không ngừng tuôn ra khỏi miệng cô, đến khi trên viên đá kia thật sự bị sự lì lợm của cô làm cho nứt ra...
Vết nứt theo đó lan tràn đến các mặt đá, rồi chẳng hiểu sao, vậy mà viên đá lại trở nên mềm như bột mịn, dễ dàng bị cô nuốt xuống.
Đến lúc này, Trịnh Kim Bảo mới có cảm giác nhẹ nhõm như được giải thoát.
Cô ngẩng đầu yên lặng nhìn lên trời cao, cảm nhận cơn gió đêm bình thản vuốt nhẹ trên mặt mình, buông thõng hai tay, cả người vô lực vô cầu, chờ đợi thứ gì đó đang đến gần...
Nghe nói... Tinh hạch tang thi có thể giúp dị năng giả thăng cấp... vậy liệu nó... có thể biến cô thành dị năng giả hay không?