“Đội trưởng, ngài không nói đùa đấy chứ?” Dương Dịch có chút cạn lời nhìn bộ đàm trong tay.
Vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần mấy tiếng nữa sẽ làm một trận đại chiến, ai ngờ cung chưa kịp căng thì đại đội trưởng đã gọi lại, nói thời điểm chính xác là hừng đông ba ngày sau!
“A ha ha, thằng nhãi con này, chuyện quân sao có thể nói đùa chứ?”
“Nghe bé Kiều nói thằng nhãi Đức dạo này có vẻ lao lực lắm, bảo nó đừng cố quá nhé! Mấy lão nhà họ Lý còn đang đợi bồng cháu ôm chắt kia kìa…”
Lý Đức và Phạm Kiều Kiều đang nghe lỏm bên cạnh đột nhiên bị nhắc tên, liền hai mặt nhìn nhau, thoáng cái gò má đỏ bừng.
Đào Cường lại dong dài chừng năm phút, mới dặn bọn họ cẩn thận rồi ngắt máy. Dương Dịch im lặng nhìn bộ đàm trong tay, thoáng vẻ đăm chiêu.
“Phù, thế thì tốt, thế thì tốt! Còn tưởng là sáng mai lại phải chiến rồi chứ! Làm em lo muốn chết!” Lê Gia Bảo vỗ vỗ ngực lớn của mình, thở phào ra một hơi nhẹ nhõm!
“Đội trưởng…” Tạ Trung tiến lên có điều muốn nói, Dương Dịch đã nhanh chóng giơ tay chặn hắn lại, liếc mắt ra hiệu bọn họ đi vào trong.
“Ây, đội trưởng, hai người đi đâu….” Lê Gia Bảo thấy hai người Dương Dịch đột nhiên im lặng rời đi thì gãi đầu thắc mắc, cũng may có Lê Gia Mi bên cạnh kịp thời bịt chặt miệng anh trai mình lại.
Bốn người cứ thế mà ù ù cạc cạc theo sau hai người đội trưởng và phó đội trưởng, đến khi vào trong căn phòng Lý Thịnh đang nghỉ ngơi.
Cửa vừa được đẩy ra, Lý Thịnh ngồi trên giường đã lập tức mở mắt, Tạ Trung tiến lên gật đầu với hắn một cái, Lý Thịnh liền hiểu rõ mở ra [Vòm Chắn].
Mặc dù đã được dị năng tinh thần che chắn lại, không sợ bị nghe lén, nhưng sau khi đám người vào trong, Lê Gia Mi đi cuối cùng vẫn cẩn thận đóng cửa lại.
Dương Dịch ngồi xuống ghế bên cạnh giường, dẫn đầu lên tiếng, “Đại đội trưởng có chút không thích hợp!”
Tạ Trung lập tức gật đầu.
Lý Đức và Lê Gia Bảo bên cạnh thì lập tức nghẹo đầu, “Hả? Không thích hợp chỗ nào?”
Dương Dịch liếc bọn họ một cái, cả hai liền ngậm miệng khóa chặt mồm.
“Mặc dù đại đội trưởng có chút không đáng tin, nhưng đúng như lời ông ấy nói, chuyện quân không nói đùa!”
Tạ Trung lần nữa gật đầu, “Đúng vậy, ngài ấy nói là hừng đông, thì chắc chắn là hừng đông, không có chuyện như hôm nay, đương trường lại đột nhiên sửa lại.”
“Chưa kể…. còn nhắc tới Lý Đức!”
Lý Đức gãi gãi đầu, không dám lên tiếng nhưng lại nhìn qua Phạm Kiều Kiều, cả mặt viết đầy mấy chữ: Chẳng lẽ nhắc đến anh thì lạ lắm sao?
Phạm Kiều Kiều yên lặng cho hắn một ánh mắt hình viên đạn!
Lý Thịnh là người bắt sóng nhanh nhất, “Đội trưởng, ý ngài là tin tức của chúng ta có khả năng bị địch nghe được, nên đội trưởng mới phải ra hạ sách này?”
Lần này Dương Dịch không vội gật đầu, mà vuốt cằm suy tư.
Tạ Trung đẩy đẩy gọng kính đen của mình, “Đã một năm sau mạt thế, chúng ta liên lạc đều sử dụng vệ tinh. Cho dù khoảng cách có là hai đầu đất nước, thì cũng không có khả năng mất tín hiệu lâu như vậy!”
“Ngoại trừ khả năng thiết bị hư hỏng, thì còn lại, chính là thiết bị không bắt được sóng vệ tinh. Mọi người nghĩ, điều đó có khả năng không?”
Lê Gia Mi gõ tay một cái, “Có, vệ tinh bị hỏng!”
Lê Gia Bảo nhướng mày nhìn em mình đầy mỉa mai, “Em bị ngốc à, làm sao vệ tinh có thể bị hỏng chứ? Nó ở trên trời đấy!”
Tạ Trung gật đầu, “Đúng vậy, vệ tinh không thể bị hỏng, bằng chứng chính là vừa rồi đại đội trưởng đã liên lạc được với chúng ta.” Nói, hắn thoáng liếc qua Lê Gia Bảo một cái, “Chứ không phải vì nó ở trên trời nên mới không bị hỏng! Các vệ tinh nhân tạo có thể hỏng, thậm chí ngừng hoạt động trong các trận bão từ.”
“Vậy nên lời của Gia Mi nói cũng không sai!”
Lý Gia Bảo cúi đầu cười trừ đầy ngại ngùng, Lê Gia Mi lè lưỡi hừ lạnh, quay đầu quyết định không thèm để ý đến hắn nữa.
“Vệ tinh không hỏng, thiết bị hoạt động bình thường, nhưng lại không thể liên lạc, vậy thì chỉ còn một khả năng….” Phạm Kiều Kiều càng nghĩ càng cảm thấy hoảng sợ, cuối cùng che miệng há hốc mồm không thể tin.
Tạ Trung thở dài, “Tang thi biến dị cấp bốn kia, dùng tinh thần lực chặn lại chúng ta!”
“Không thể nào!” Lý Đức cơ hồ là bật thốt lên.
Lý Thịnh thở dài nhìn anh trai mình, yếu ớt gật đầu.
“Vậy tại sao vừa rồi chúng ta liên lạc được? Chẳng lẽ là nó mở ra?”
“Không đúng, có thể là vì dị năng tiêu hao quá độ, nên cái chắn tự mất tác dụng không?”
“À, thì ra là vậy!”
Lý Đức nhìn anh trai mình và Phạm Kiều Kiều kẻ sướиɠ người họa, lần nữa lắc đầu thở dài, “Nếu như thật sự là dị năng cạn kiệt, thì đại đội trưởng phải liên hệ được cho chúng ta từ hai hôm trước rồi. Lúc đó nó mới dùng tinh thần công kích hướng ra ngoài, chắc chắn dị năng sẽ ít hơn so với bây giờ!”
“Cũng, cũng có lý nhỉ?” Lê Gia Bảo gãi đầu.
Lại nói….. “Em trai à, dị năng hệ tinh thần thật sự có thể chặn được sóng vệ tinh sao?” Lý Đức lúc này cảm giác bản thân nhỏ bé bất kham vô cùng.
Hắn cảm giác đến một con tang thi còn biết dùng não hơn hắn!
Lý Đức siết chặt hai tay, híp mắt suy nghĩ, “Nếu như có thể cảm nhận được tín hiệu, thì có thể làm được…. Không. Chắc chắn có thể!”
Phạm Kiều Kiều nắm cằm đầy suy tư: “Nó dùng tinh thần che được tín hiệu liên lạc, vậy thì chắc chắn là có thể cảm nhận được tín hiệu liên lạc.”
“Chặn tín hiệu là vì không muốn chúng ta liên lạc để lộ tin tức, vậy thì khi phát hiện tín hiệu nối được, nó phải lập tức xen vào ngăn cản.”
“Nếu như lần thứ nhất không kịp chặn lại, thì lần thứ hai đội trưởng dong dài nhiều như vậy mà tín hiệu vẫn bình thường, thì chính là không bình thường!”
“Đúng vậy, quá thuận lợi, chính là không bình thường!” Dương Dịch gật đầu tán thành.
Lý Đức với Lê Gia Bảo âm thầm lui qua một góc, bốn mắt nhìn nhau, thấy được vô số vòng xoắn xoay vòng trong mắt đối phương.
Cái gì mà bình thường là không bình thường, bọn họ nghe mà một chút cũng không hiểu!
“Thứ chúng ta cần xác định lúc này, chính là động cơ vì sao tang thi cấp bốn lại cho phép chúng ta liên lạc, hay là nói, vì sao nó phải để chúng ta tự do liên lạc?” Lần này, Lê Gia Mi đã bắt được chính đề.
“Nếu như không phải là chủ ý, thì khả năng lớn chính là dị năng tiêu hao quá độ, thật sự không còn hơi sức chặn lại chúng ta nữa!” Hai mắt Phạm Kiều Kiều sáng lên, “Năng lượng của nó còn lại không nhiều! Chúng ta có cơ hội rồi!”
“Nhưng vì sao nó lại phải chặn chúng ta chứ?” Lê Gia Bảo ôm đầu nhìn Phạm Kiều Kiều đầy khó hiểu.
Phạm Kiều Kiều lần nữa trầm mặt, “Tớ nghĩ tới một khả năng…..” Nói, liền ngẩng đầu nhìn Tạ Trung.
Tạ Trung cũng nặng nề gật đầu, “Tang thi biến dị cấp bốn vốn chặn tín hiệu, chính là để xóa bỏ sự tồn tại của chúng ta!”
“Xóa, xóa bỏ sự tồn tại?” Lê Gia Bảo và Lý Đức lắp bắp kinh hãi.
“Thử nghĩ mà xem, căn cứ bị sóng tang thi lớn tấn công đánh chiếm, mà qua nhiều ngày như vậy, mọi người thông qua bộ đàm lại không liên lạc được cho chúng ta, thì đoán xem, điều đầu tiên họ nghĩ đến là gì?”
Không khí yên lặng trong thoáng chốc.
“Đã, đã chết! Mọi người cho rằng chúng ta đã chết, toàn quân bị diệt rồi…. Trời ạ!” Lê Gia Mi cảm giác da gà nổi lên toàn thân.
Phạm Kiều Kiều tiếp lời: “Theo như lẽ thường, có lẽ nó sẽ nghĩ rằng, mọi người cho rằng căn cứ không còn người sống, thì sẽ tạm thời không ai quan tâm, cũng không lo quân đội cử người đến cứu trợ.”
“Như vậy thì nó có thể an tâm tập hợp đại quân, chờ đợi cho lương thực của chúng ta cạn kiệt. Lúc đó, cho dù nó không đánh vào, thì chúng ta cũng phải tự xông ra tìm đường sống.”
“Vậy, vậy nếu như chúng ta vẫn luôn không liên lạc được, thì chẳng phải là nó sẽ thành công sao?” Lê Gia Mi lắp bắp.
“Đúng vậy, nó đã thành công!” Dương Dịch siết chặt hai nắm tay để trên đùi, ánh mắt lạnh lẽo. “Hay là nói, suýt nữa thì đã thành công!”
Hắn cũng đã sớm nhận ra được chuyện này, nhưng bộ đàm không liên lạc được, bọn họ thật sự không còn cách nào khác ngoại trừ việc cố thủ…
Nghĩ đến đây, Dương Dịch lập tức trừng lớn mắt, quay sang nhìn Phạm Kiều Kiều, “Kiều Kiều, cậu vừa nói, nó chờ cho lượng thực chúng ta cạn kiệt, chủ động xông ra….”
Phạm Kiều Kiều nghiêm túc gật đầu, “Đúng vậy, chẳng lẽ không phải sao? Nếu như thật sự muốn tấn công, thì nó đã sớm đánh vào rồi, nào còn đợi tới tận một tuần liền như bây giờ?”
Tạ Trung và Dương Dịch hai mắt nhìn nhau, đều thấy được vẻ túng quẫn trong mắt đối phương.
Bọn họ lo ngược lo xuôi, cuối cùng lại không sáng suốt bằng Kiều Kiều.
Đúng vậy, nếu tang thi muốn tần công, thì với hơn ba ngàn tang thi, nó đã sớm đánh vào từ lâu. Mà nguyên nhân duy nhất khiến nó vây hãm bên ngoài lâu như vậy, chỉ có một…..
Hai người không hẹn mà nhìn hướng Lý Đức, hóa ra đó là lý do đại đội trưởng nhắc tới Lý Đức nhiều như vậy!
Hầm trú ẩn được xây dựng bởi hai loại dị năng, thổ bọc ngoài kim ở trong. Mà dị năng hệ kim là một trong những hệ vô cùng hiếm gặp, rất chắc chắn, lại còn có thể không ngừng cộng hưởng với nguồn năng lượng cùng loại để thăng cấp.
Dị năng hệ kim trong căn cứ đang nằm ở cấp độ hai, mà muốn vô hiệu hóa lớp kim loại này, yêu cầu cần có dị năng hệ kim cấp ba, hoặc dị năng lực lượng cấp bốn trở lên.
Như vậy, chỉ cần bọn họ ở yên cố thủ, chờ đợi bên phía đại đội trưởng quét sạch tang thi bên ngoài, thì trận kiếp nạn lần này, chắc chắn sẽ tai qua nạn khỏi!
Dương Dịch nghĩ mà sợ, mấy lần bọn họ xông ra ngoài rỉa tang thi, nghĩ tưởng chừng như đang tìm đường sống, nhưng nếu như tang thi cấp bốn kia có đủ năng lượng, thì đã sớm thừa cơ xông vào ăn sạch bọn họ rồi!
Khỏi nói cũng biết, hẳn là nó vẫn còn kiêng kỵ Lý Thịnh và quân tiếp viện bí ẩn kia phần nào….