Chương 44

Đội quân hơn một trăm người chậm rãi di chuyển tiếp cận phía Tây căn cứ Nguyên Nghĩa.

Vì để đề phòng bị tang thi tinh thần cấp bốn phát hiện, bọn họ cố tình đóng quân ở phía Đông cách xa nhất, bây giờ quyết định tấn công, cần phải mau chóng rút ngắn khoảng cách.

Còn chưa đi được nửa đường, thì đã gặp được người của đội trinh sát trở lại báo tin.

“Đại đội trưởng, đại đội phó, có phát hiện mới.” Một người lính trinh sát đỡ theo một người khác hớt hải chạy tới.

“Liễu Hoài, Quốc Mạnh, các cậu trở lại rồi?” Nguyễn Thành lập tức tiến lên giúp đỡ, rồi hướng ra phía sau đội ngũ hô lên, “Đội chữa trị, mau tới đây!”

Ba người dị năng giả nghe vậy lập tức rời khỏi đội chạy tới nhận người đỡ qua một bên tiến hành chữa trị.

Người lính trinh sát còn tỉnh táo kia tên là Liễu Hoài, sau khi được dị năng chữa trị đôi chút, mới thoáng thở ra một hơi, sắc mặt vẫn còn tái nhợt gật đầu với hai người Đào Cường và Nguyễn Thành, “Đại đội trưởng, đại đội phó, để các người lo lắng rồi!”

“Liễu Hoài, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?” Đào Cường gấp không đợi được vội hỏi.

Đối với việc này, Nguyễn Thành cũng vô cùng nghiêm túc.

Đội trinh sát bọn họ phái đi có năm người, nhưng từ buổi chiều hai hôm trước, hai trong số năm liền đột nhiên mất liên lạc.

Ba người còn lại đã liên tục đi xung quanh tìm kiếm nhưng vẫn không bắt được chút manh mối nào, khiến bọn họ còn tưởng….

Nhắc tới chuyện này, sắc mặt của Liễu Hoài lại càng thêm khó coi.

Chuyện xảy ra thật sự quá mức lạ lùng, đến tận bây giờ đã trôi qua hai ngày, hắn vẫn chưa thể nào tìm được ngôn ngữ thích hợp để miêu tả lại cho đúng.

“Quốc Mạnh là bị công kích tinh thần của tang thi cấp bốn đánh cho bất tỉnh, tôi là vì may mắn cách xa một chút, nên mới may mắn thoát được, nhưng vẫn không tránh khỏi có chút choáng váng.”

“Công kích tinh thần của tang thi cấp bốn?”

Nguyễn Thành sợ hãi nhìn lướt qua Quốc Mạnh vẫn còn đang hôn mê chưa tỉnh, “Lẽ nào buổi chiều hai hôm trước tang thi cấp bốn công kích ra ngoài, chính là công kích hai người?”

Liễu Hoài nghe thế thì vội vàng lắc đầu, “Không phải, không phải chúng tôi, mà là….”

Nếu như bọn họ thật sự là đối tượng bị công kích, thì có lẽ bây giờ chỉ còn là cái xác.

Hắn nói đến một nửa thì dừng, khiến Đào Cường không tránh khỏi sốt ruột, “Không phải các cậu, chẳng lẽ nơi này ngoài chúng ta ra còn có đội nhóm khác? Chính bọn họ đã triệt tiêu hơn một ngàn tang thi sao?”

Nguyễn Thành cũng mím môi, đám Dương Dịch nói tang thi bị triệt hơn một ngàn, nhưng bọn họ lại không nhận được chút tin tức nào, hắn đã cảm thấy chuyện này không hề đơn giản.

Sắc mặt Liễu Hoài càng thêm khó xử, dưới ánh mắt thúc giục của Đào Cường và Nguyễn Thành, mới cắn môi phun ra mấy chữ, “Không, không phải người, mà là…. quỷ!”

“Quỷ?!!” Không chỉ Nguyễn Thành với Đào Cường, mà mấy đồng đội đang dỏng tai nghe lén xung quanh cũng không nhịn được mà trăm miệng một lời.

Có người còn trực tiếp cười lớn, “Liễu Hoài, đừng nói là vì trời tối nên mắt các cậu bị quáng gà đấy nhé!”

Đào Cường trừng mắt liếc qua, người kia lập tức sợ hãi ngậm chặt miệng.

Liễu Hoài cười khổ, “Bộ dạng giống người nhưng toàn thân đỏ lòm như máu, tóc tai dài ngoằng rũ rượi, móng tay nhọn hoắc dễ dàng đâm thủng đầu, móc não tang thi ra ăn sống, không phải quỷ thì là gì chứ!”

Đám người nghe mà lắp bắp kinh hãi, có một số nữ đồng chí còn sợ hãi mà bịt chặt miệng, “Ăn, ăn sống não của tang thi sao….”

Đào Cường và Nguyễn Thành cũng là lần đầu nghe được chuyện hi hữu này, mãi một lúc sau, Nguyễn Thành mới lấy lại được tiếng nói, “Ý cậu là, tang thi tinh thần cấp bốn vốn công kích…. Con quỷ kia, nhưng không may là các cậu ở gần đó, nên mới bị vạ lây sao?”

Liễu Hoài khó khăn gật đầu.Vốn hắn với Quốc Mạnh đang yên ổn trông chừng phía Tây hầm trú ẩn, đột nhiên lại phát hiện đám tang thi như bị động kinh mà ngẩng đầu lên trời gào rống.

Sau đó, một con tang thi lao tới đuổi theo một cái bóng người không rõ hình dáng, bọn họ âm thầm theo dõi từ đầu đến cuối, lúc thấy được con quỷ kia tay không đâm xuyên qua đầu tang thi, đều không hẹn mà cùng lạnh cứng cả người.

Nên biết, đó là đầu của tang thi cấp hai, ngay cả đạn bình thường cũng khó mà bắn xuyên được, vậy mà….. rốt cuộc sức lực của thứ kia phải lớn tới mức nào chứ?

Sau đó, sau đó bọn họ biết điều mà lùi dần ra xa, lại thấy hai tang thi khác đuổi đánh quái vật kia.

Tang thi chim bị con quỷ triệt hạ, những tòa nhà xung quanh ầm ầm đổ sụp…

Nhân lúc con quỷ kia rời đi, Quốc Mạnh nói muốn nhân cơ hội đến nơi tang thi chim rơi xuống để tìm chút manh mối, nhưng không ngờ lại vì vậy mà trúng phải công kích tinh thần!

Cũng may lúc đó hắn không nghe theo Quốc Mạnh, vẫn âm thầm giữ khoảng cách trông chừng ở xa, nên mới thoát được một kiếp.

Hắn cắn răng mặc kệ đầu óc choáng váng mà mang theo Quốc Mạnh chạy trốn, sau khi tìm được một chỗ trú ẩn kín đáo liền ngã nhào hôn mê. Đến khi tỉnh lại mới phát hiện ra bộ đàm đã mất, chỉ có thể chậm rãi chờ khôi phục rồi đỡ người trở về… Về phần hơn một ngàn tang thi bị triệt tiêu kia….

“Đại đội trưởng, đại đội phó, đoán chừng tang thi đều là bị quái vật kia trà trộn vào móc não ăn sống, nên tang thi cấp bốn kia mới tức giận công kích như vậy!”

Nói tới đây, hắn không nhịn được mà cúi đầu nôn mửa.

Rốt cuộc là quái vật kia phải đói đến mức nào, mới có thể ngay cả não thối cũng không tha chứ!

Xung quanh không hẹn mà cùng trầm mặc.

Cuối cùng là âm thanh bộ đàm vang lên, đánh tan bầu không khí nặng nề tĩnh mịch này.

Nguyễn Thành tiếp nhận bộ đàm nghe ngóng, sau một lúc, mới cau mày nhìn về phía Đào Cường, “Đội trưởng, đội trinh sát báo cáo, phát hiện có bóng dáng tang thi đang di chuyển trong các tòa nhà.”

“Mặc dù bọn họ không thể tới gần xác định cụ thể, nhưng chắc chắn là số lượng không ít.”

“Chưa kể, còn có một đám tang thi cấp hai lảng vảng xung quanh có quy luật, một bộ như là đang đi tuần vậy!”

Khuôn mặt Đào Cường như nuốt phải ruồi, nhìn hắn với vẻ vô cùng khó tin, “Nguyễn Thành, cậu có đang nghĩ như ông đây nghĩ không?”

Nguyễn Thành không nhịn được liếc hắn một cái, “Tôi cũng không phải là chiếc dép trong bụng ngài!”

Nói rồi, hắn nâng tay đẩy gọng mắt kính, “Nhưng mà, có lẽ lần này ngài đoán đúng rồi, tang thi tinh thần cấp bốn kia, hẳn là đang đề phòng quân của mình bị “con quỷ” kia ăn tiếp!”

Nghe xong, sắc mặt Đào Cường không những không khá hơn, mà tràn đầy vẻ kinh tủng: “Nguyễn Thành, nói lại lần nữa là ông đây không có nằm mơ đi?”

“Tang thi còn biết chặn sóng vệ tinh rồi bày binh bố trận để đề phòng sao? Đó nào phải tang thi? Đó chắc chắn là quỷ quái đội lốt tang thi!!”

“Còn cả thứ quái vật kia nữa, căn cứ này rốt cuộc đã bị thứ gì ám vậy? Ông đây sống lâu từng tuổi này, còn chưa từng gặp phải trường hợp nào kinh tủng như vậy!”