Chương 43

Dương Dịch sao mà không rõ giới hạn của đồng bạn chứ?

Ở nơi chật hẹp này ăn không đủ no, ngủ không yên giấc. Hắn biết như vậy là quá sức, nhưng nếu như không tranh thủ lúc tang thi cấp bốn đang hồi phục, làm tiêu hao quân lực của nó, thì còn đợi đến bao giờ?

Cơ hội ngàn năm có một, chẳng nhẽ cứ thế bỏ qua rồi ngồi yên chờ chết?

Thế thì chưa chắc đợi được quân tiếp viện, mà tang thi cấp bốn sau khi hồi phục xong, sẽ mạnh mẽ dẫn theo số lượng lớn tang thi xông vào ăn sạch bọn họ rồi…..

Lại nói, thà rằng chỉ có mỗi trung đội ba mươi người của bọn họ thì thôi đi, còn có thể liều mạng gϊếŧ ra một con đường sống.

Nhưng đằng này, dưới hầm trú ẩn còn có hơn ba trăm ngàn sinh mạng đang đè nặng, không cố đến hơi sức cuối cùng, thật sự là chết cũng không dám nhắm mắt xuôi tay!

Phạm Kiều Kiều vỗ vỗ lưng Lý Đức và Lê Gia Mi, rồi nắm chặt hai tay thành hai nắm đấm, huơ huơ trước mặt bọn họ cỗ vũ: “Cố lên, tớ giúp các cậu nạp năng lượng! Chỉ ngày mai nữa thôi là xong rồi, chúng ta nhất định có thể sống sót trở về!”

Khóe miệng Lê Gia Mi miễn cưỡng hơi cong lên, “Đúng…. Vậy! Chỉ ngày mai nữa thôi…..”

….

“Thế nào rồi?”

Sau khi Đào Cường ngắt liên lạc, đồng đội Nguyễn Thành bên cạnh lập tức tiến lại hỏi han.

Đào Cường quay người lại liền khoác vai hắn, “Còn thế nào nữa? Tất nhiên là vẫn sống tốt rồi!”

Nguyễn Thành bị cánh tay đầy cơ bắp của Đào Cường vỗ cho suýt thì hộc máu, ghét bỏ hất tay hắn ra, giơ tay chỉnh lại mắt kính bị lệch.

Đào Cường cũng không chút nào để ý, quay người trở lại khu lều trại.

Nguyễn Thành vừa theo phía sau vừa thắc mắc, “Lúc đầu vẫn luôn không liên lạc được, sao bây giờ lại đột nhiên thông rồi?”

“Có khi nào là tang thi biến dị kia dở trò quỷ hay không?”

Đám người bọn họ sau khi nhận được tin đội Dương Dịch bị kẹt lại, đã tức tốc đuổi lại đây từ ba ngày trước.

Sau khi cho vài đội đi điều tra, mới thu được tin tức tang thi tập trung ở hầm trú ẩn phía Tây.

Nhưng dưới tình huống dùng bộ đàm vệ tinh liên lạc, mà vẫn không bắt được chút tín hiệu nào của đám trẻ, thì thật sự là vô cùng quái lạ.

Nếu như lần này còn không liên lạc được, thì bọn họ đều đã nghĩ đám Dương Dịch toang cả rồi!

Đào Cường vén lều bước vào, gật gật đầu, “Không loại trừ khả năng này!”

Nguyễn Thành vuốt cằm bước tới bàn lớn ở giữa phòng, cúi đầu quan sát bản đồ căn cứ Nguyên Nghĩa được trải phía trên.

“Nếu là do tang thi biến dị kia làm ra, vậy thì không loại trừ khả năng, cuộc đối thoại của chúng ta đã bị nó nghe được!”

Đào Cường tặc lưỡi một tiếng, “Nghe được thì thế nào? Chả nhẽ lũ óc thối rữa đó còn có thể hiểu được?”

Nguyễn Thành nhìn hắn lắc lắc đầu, “Có thể triệu tập tang thi, vây kín đám Dương Dịch, lại dùng tinh thần che chắn ngăn không cho chúng ta liên lạc. Mỗi điều đều đã chứng minh trí thông minh của nó không hề thấp!”

Đào Cường còn muốn phản bác, những nghĩ đến điều gì đó, hai đầu mày liền nhíu chặt, “Ý cậu là nói, có khả năng, đêm nay nó sẽ dồn toàn lực đánh đám nhãi con trước khi chúng ta tới?”

Nguyễn Thành mím môi không trả lời, nhưng sắc mặt âm trầm đã lộ rõ tâm trạng lúc này của hắn.

“Vậy còn chờ gì nữa? Bây giờ chúng ta liền xông vào, ông đây còn không tin không moi được tinh hạch cấp bốn của nó!”

Đào Cường nói là làm, xắn tay áo liền muốn xông ra ngoài.

Nguyễn Thành day day trán, “Chẳng phải đã nói tốt là hừng đông tấn công rồi sao?”

Đào Cường hừ lạnh, “Lũ óc thối đó đều đã nghe được cả rồi, còn hừng đông cái rắm. Ông đây cứ thích lập tức xông vào, khiến chúng nó trở tay không kịp đấy, xem sau này còn dám nghe lén ông đây nói chuyện nữa hay không…”

Lời chưa nói xong thì người đã mất hút, Nguyễn Thành chỉ có thể liên tục lắc đầu, âm thầm cầu mong cho chuyện này có thể cứ đơn giản như vậy mà xong xuôi!