“Bắt đầu từ cái này đi, thu vào đi!”
Sau khi đưa khăn lông cưỡng ép để chuột lang nhỏ lau sạch không gian, Trịnh Kim Bảo mới đưa nó xuồng hầm, chỉ vào rương quần áo lớn nhất của mình.
Topaz ngẩng đầu nhìn Trịnh Kim Bảo chớp chớp mắt mấy cái, ghét bỏ nhìn cái túi nilon trong tay cô.
Trịnh Kim Bảo có chút chột dạ, lại lên tiếng thúc giục, “Mau lên, thu vào đi!”
Cũng không thể trách cô được, hiện tại cô đã tắm rửa sạch sẽ, không dùng túi nilon bọc tay lại, thật sự là không nỡ chạm vào nó!
Topaz cúi đầu sờ soạn nắp rương.
Sờ chừng vài giây.
Mười giây.
Một phút.
Ba phút trôi qua. Trịnh Kim Bảo khoanh tay đầy nghi hoặc nhìn nó, “Làm sao vậy? Sao còn chưa thu?”
Topaz cũng đầy nghi hoặc ngẩng đầu nhìn cô.
Nó từ trên nắp rương nhảy xuống, bò tới bên cạnh một cái thùng mì tôm để dưới sàn, chạm vào, thùng mì tôm liền biến mất.
Lần nữa bò lại chỗ cái rương, chạm vào, cái rương vẫn còn y nguyên.
Khóe môi Trịnh Kim Bảo không nhịn được mà giật giật.
Đừng nói là không gian của thằng nhãi con này không đủ để chứa nổi một cái rương đồ cho cô đấy nhé?
Topaz bỏ thêm ba thùng mì tôm nữa vào trong không gian xong, liền nằm phè ra đất thở phì phò.
Trịnh Kim Bảo đã hoàn toàn đen mặt rồi, dùng gậy chọc chọc mông nhỏ của nó.
Topaz lại bò dậy, tới bên cạnh thùng nước hai mươi lít, chạm vào.
Hay lắm, thùng nước không biến mất!
Một người một chuột bốn mắt nhìn nhau, Trịnh Kim Bảo có xúc động muốn vặt trụi lông chuột của nó, nhưng vẫn là cắn răng nhịn lại.
Lại nói, cô hi vọng gì ở một con chuột chứ?
Không – gian – của – một – con – chuột thì có thể lớn được bao nhiêu chứ?
Trịnh Kim Bảo ơi là Trịnh Kim Bảo, cô còn có thể làm gì?
Chỉ có thể ha hả cười lạnh, tự trách bản thân mình đã nghĩ quá nhiều rồi!
…..
“Đội trưởng, có liên hệ rồi!”
Đám Dương Dịch đang canh chừng bên cửa hầm, đã thấy Phạm Kiều Kiều từ dưới cầu thang chạy lên, khuôn mặt đầy kích động.
Dương Dịch vốn đang không còn bao nhiêu tinh lực, nghe xong lời này, ba bước liền làm thành hai bước, đi nhanh tới bên người Phạm Kiều Kiều, nhận lấy bộ đàm trong tay cô.
Bên kia bộ đàm liền có giọng nam trầm thấp truyền tới, “Còn sống không nhãi con?”
“Đội trưởng!?” Dương Dịch nghe được âm thanh liền kích động.
“Ừ!” Đầu bên kia ha ha bật cười, “Nghe bé Kiều nói bên cậu có hơn ba trăm ngàn người sống? Làm tốt lắm, đợi trở về, ông đây liền cho cậu thăng quan tiến chức. Ha ha ha!”
Thời điểm này mà Đại đội trưởng còn có hơi sức để đùa cợt?!
Dương Dịch không cấm được thở dài, “Đội trưởng, hẳn là ngài cũng đã đoán được rồi. Tình hình bên này….”
Chưa đợi Dương Dịch nói tiếp, người được gọi là “đội trưởng” kia đã lần nữa cười lớn, lời nói ra kinh tâm động phách: “Nhãi con, chuẩn bị sẵn sàng tinh thần để chết chưa?”
Dương Dịch nghe xong lời này thì thoáng sững ra, không nhịn được mà cười khổ: “Đội trưởng, bây giờ mới hỏi lời này có phải là đã quá muộn rồi hay không?”
“Ha ha ha! Không muộn, không bao giờ là muộn!”
“Được rồi, đám nhãi con chuẩn bị tinh thần cho kỹ đi, hừng đông ngày mai gặp lại!”
Nói rồi liền tắt máy, hoàn toàn không cho người khác có cơ hội thương lượng.
“Không phải chứ? Hừng đông? Ài, ai đó tới gϊếŧ tôi đi!” Lý Đức bên cạnh ỉu xìu ngã ngồi xuống đất.
“Hư hư hư!” Lê Gia Mi cũng không cấm được nức nở, bộ dạng rũ rượi giống hệt như đám tang thi ngoài kia.
Tính từ lúc tang thi cấp bốn tấn công ra ngoài, đến bây giờ đã gần bốn mươi tám giờ đồng hồ.
Bọn họ mấy lần xông ra ngoài, lần nào cũng chỉ càn quét được vỏn vẹn vài phút, liền lập tức rút lui. Nhưng năng lượng tiêu hao là vô cùng lớn, thật sự là hồi không kịp dùng!
Đám tang thi thì từ lúc đầu vẫn còn lơ đãng, bây giờ đã tập trung lại xung quanh hầm, cơ hồ chỉ cần bọn họ có động tĩnh, là sẽ lập tức lao tới!
Số lượng lúc đầu có hơi giảm một chút, nhưng sau đó lại nhanh chóng được bổ sung, khiến bọn họ có chút không kịp trở tay.
Lại nói, nếu như không nhờ có dị năng của Phạm Kiều Kiều, thì có lẽ đám nhãi bọn họ đã sớm nằm liệt, nào còn có hơi sức đâu mà thở dốc như bây giờ?!
Mấy người dị năng giả hệ lực lượng, Lê Gia Bảo và Tạ Trung cũng mỏi mệt không thôi, nhưng chỉ có thể cắn răng nhịn xuống.