Chương 41

Lông chuột lang nhỏ được phơi nắng đã khô đi nhiều lắm, đa phần đều là màu trắng, riêng phần mông có một đoạn hơi phớt đen trông như cái bớt. Cơ thể vì phơi nắng nên rất ấm áp, thoang thoảng hương sữa tắm, trông vô cùng mềm mại đáng yêu, đến cả Trịnh Kim Bảo cũng không nhịn được mà vuốt ve nó một lúc.

“Ừm, trông thuận mắt hơn hẳn!”

Trịnh Kim Bảo cầm theo khăn lông, cứ thế mà xách nó đến một bên góc vườn.

Ngay khi chuột lang nhỏ còn chưa biết cô định làm gì, thì đã được Trịnh Kim Bảo đặt xuống cạnh một góc cây.

Cô chọc chọc đầu nhỏ của nó: “Topaz, mau, lôi hết đống đồ trong không gian của mi ra đây!”

Topaz là đá quý có vẻ ngoài khá rực rỡ, nhiều lần bị nhầm với kim cương không màu, nhưng Topaz không cứng như kim cương, giá thành cũng dễ chịu hơn nhiều.

Điều quan trọng khi sử dụng Topaz trắng là phải giữ viên đá luôn sạch sẽ và vệ sinh thường xuyên. Nếu dính bụi bẩn, thì độ lấp lánh của chúng sẽ bị ảnh hưởng và trở nên mờ đυ.c.

Trịnh Kim Bảo gật gù, cảm thấy cái tên này rất hợp với chuột lang nhỏ nhà mình!

Phải chăm chỉ tắm rửa mới dễ coi!

Chuột lang nhỏ ngẩn ra, hiển nhiên không hiểu được vì sao Trịnh Kim Bảo lại đột nhiên gọi mình như vậy.

Trịnh Kim Bảo không nhịn được lại chọc chọc đầu nhỏ của nó, “Thế nào? Không thích tên này? Vậy trả lại tinh hạch đây!”

Chuột lang nhỏ giận dỗi “Nguýt nguýt” lên hai tiếng, thân ảnh lập tức biến mất.

Trịnh Kim Bảo vui vẻ sờ sờ cằm.

Vật nhỏ này thông minh như vậy, cô thật sự đúng là không nỡ…. không nỡ không trêu chọc nó nhiều một chút.

Nhớ tới cái mông nhỏ bị cắn chảy máu lúc nãy, Trịnh Kim Bảo lại đứng lên, trở về hầm ngầm trong nhà xe một chuyến.

Chừng mười phút sau, cô đội chiếc mũ nồi có vành đen, tóc dài buông thỏng đến ngang hông, cầm gậy, xách theo một cái hộp cứu thương trở lại.

Còn chưa đến gần thì đã ngửi thấy mùi hôi thum thủm bốc lên.

Trịnh Kim Bảo lập tức đen mặt, bước nhanh tới.

Topaz giống như đã đợi cô một lúc lâu, vừa nghe tiếng bước chân đã chủ động chạy tới, đứng thắng “Nguýt nguýt” với cô hai tiếng khoe công, như bảo: Xem, lấy ra xong hết rồi nè~

Ai ngờ, Trịnh Kim Bảo vừa thấy bốn chân và lông đen ngòm của nó, hai bên thái dương liền không tự chủ được mà giật mạnh.

Sơ xuất rồi, đáng ra phải để nó lấy đồ ra trước, rồi mới lôi đi tắm.

Topaz không biết là mình vừa mới gây họa gì, vẫn rất phấn khích lôi từ trong đống “rác” mình vừa lấy từ trong không gian ra mấy miếng vải nhỏ, giơ lên khoe khoang cho Trịnh Kim Bảo xem.

Trịnh Kim Bảo bước tới đứng cách nó một đoạn cúi đầu nheo mắt nhìn. Mặc dù đều đen nhẻm dơ dáy, nhưng vẫn có thể nhìn ra được, mấy miếng vải đó là quần áo cỡ nhỏ được may riêng cho chuột cảnh.

Hẳn là chủ nhân trước kia mua cho Topaz.

Con chuột này vậy mà vẫn còn giữ tới tận bây giờ, xem ra sống cũng rất tình cảm.

Trịnh Kim Bảo gật đầu với nó, ý bảo là cô đã thấy.

Rồi không tình nguyện mà liếc nhìn mớ “rác” bên gốc cây kia một cái.

Có mũ bảo hiểm lấy được từ đâu đó, bên trong để một mớ vụn vải, vụn giấy, vụn hoa lá cỏ cây này đó….. nhìn cái lỗ đen xì lõm ở giữa, hẳn là ổ nhỏ của chuột ta.

Bên cạnh còn có một mớ linh tinh không rõ lắm, nhưng hình như có xương cá, xương động vật, vỏ trứng, quần áo dính máu…. mùi thối kia chắc chắn là từ đây mà ra chứ không sai. Trịnh Kim Bảo che mũi từ chối nhìn thẳng, vô thức lùi nhanh về sau mấy bước.

“Vứt….”

Cô vừa định nói vứt hết đống này đi, nhưng nhìn hai mắt tròn xoe long lanh của Topaz, lại không đành lòng mà đổi thành, “Mang mấy thứ…. Quần áo kia cho vào chậu, lát nữa ta giặt giúp mi, còn lại đều vứt đi!”

Topaz nghe vậy thì “Nguýt nguýt nguýt” mấy tiếng phản bác, bò nhanh tới chỉ vào cái mũ bảo hiểm thân yêu của nó.

Trịnh Kim Bảo lắc đầu, “Quá bẩn, sau làm cho mi cái khác!”

Topaz suy nghĩ một lúc rồi xoa xoa hai vuốt nhỏ vài cái xem như chấp thuận, lại muốn bò đến cái đống “kinh tủng, thối hoắc, khiến người ta không dám đứng gần, không dám nhìn thẳng kia” kia, làm Trịnh Kim Bảo gấp tới mức dậm chân, “Không được chạm vào đó, chạm vào thì vứt luôn cả mi!”

Nói rồi, cô liền xoay người bỏ đi, một bộ như chạy trối chết, hoàn toàn không cho nó chút cơ hội thương lượng!

Topaz nghiêng nghiêng đầu chớp mắt đầy nghi hoặc.

Làm sao vậy? Đây đều là kho báu quý giá bí mật của nó.

Sao con người kia lại tỏ ra ghét bỏ như vậy?

Topaz xoay người, vuốt nhỏ vừa nâng lên, đã nghe thấy tiếng Trịnh Kim Bảo truyền đến từ xa, “Không được cho vào không gian, còn cho thì trả tinh hạch lại đây!”

Topaz “Nguýt nguýt” lên mấy tiếng tỏ vẻ bực bội, nhưng cuối cùng vẫn là thỏa hiệp, cầm mớ quần áo của mình bò đi.

Dù sao nó cũng đã nhớ rõ chỗ này, chắc chắn không để lạc mất!

Nếu như Trịnh Kim Bảo biết được suy nghĩ này của Topaz, chắc chắn sẽ nhìn nó bằng ánh mắt hình viên đạn, chọc chọc đầu nhỏ của nó: Ha hả, nghĩ hay lắm, đáng tiếc chỉ là nằm mơ!