Trịnh Kim Bảo lấy ca nhỏ gạt đi lớp lá bụi trên hồ, múc nước sạch đổ vào chậu.
Chuột lang nhỏ thấy vậy thì không nhịn được rùng mình một cái, lui về sau vài bước.
Trịnh Kim Bảo buồn cười, nghiêng đầu hỏi nó, “Nhóc con, có biết vì sao mi đã trốn vào không gian mà còn bị ta phát hiện ra không?”
Chuột lang nhỏ ngẩng đầu, hai mắt mở to đầy tò mò nhìn cô.
Trịnh Kim Bảo không chút khách khí túm nó cho vào chậu, tưới nước, đổ sữa tắm lên, cười gằng: “Quá thối!"
Nước đen ngòm bị đổ đi hết đợt này đến đợt khác, qua mười lăm phút sau, mới thành công để lộ ra bộ dạng vốn có của chuột lang nhỏ.
“Ừm, như một con bọ que có lông!” Trịnh Kim Bảo không nhịn được trêu chọc.
“Bọ que” nào đó dĩ nhiên bị lời nhận xét này của cô chọc giận, “Nguýt nguýt” hai tiếng phản bác.
Vốn lúc đầu có lông nên không nhận ra, sau khi bị nước xối ướt, đống lông kia co lại, bề ngang của chuột lang nhỏ vậy mà chỉ dầy bằng hai ngón tay của cô cộng lại. Dĩ nhiên là gầy trơ xương!
Trịnh Kim Bảo không nhịn được có chút thương cảm, chọc chọc cái bụng teo tóp của nó, “Hỏi thật đó, làm sao mi sống được đến bây giờ vậy hả?”
Chuột lang nhỏ cứ như chẳng chút nào để tâm đến câu hỏi của cô, dùng hai tay nhỏ lau nước trên mũi, phát ra những tiếng “phì phì phì”.
Trịnh Kim Bảo sợ nó cảm lạnh, nên tắm nhanh rồi dùng khăn lông bọc nó, giúp nó lau bớt nước, mới để dưới ánh mặt trời phơi nắng.
Ngoại trừ hai ngày đầu tiên khi căn cứ bị tấn công, mưa như trút nước ra, thì những ngày còn lại có thể xem như là mặt trời ló dạng, dương quang chói lọi, ánh nắng ấm áp.
Tiết trời thu đông cũng theo đó mà dễ chịu hơn hẳn!
Xong xuôi, Trịnh Kim Bảo trở lại bên hồ, nhanh nhẹn cởi đồ, múc nước tự mình tắm rửa gội đầu.
Những tiếng gào rống cứ thi thoảng lại loáng thoáng truyền tới.
Trịnh Kim Bảo nghe được nhưng hoàn toàn làm lơ, chỉ tập trung rửa sạch bụi bẩn trên người.
Hôm nay đã là ngày thứ sáu kể từ khi căn cứ bị tấn công, nếu như thông tin linh hoạt, thì đoán chừng trong mấy ngày này, quân cứu viện sẽ tới đây đưa đám người sống kia đi.
Cũng không biết bọn họ có thành công hay không, suy cho cùng, số lượng tang thi quá nhiều, mà tang thi cấp bốn kia cũng không phải là có đầu óc bình thường….
Trịnh Kim Bảo không nhịn được mà thở dài.
Nếu như là trước đây, có lẽ cô sẽ không do dự mà giúp đỡ bọn họ một phen, nhưng với tình hình hiện tại….
Vẫn nên sớm rời đi thì hơn!
Nhưng đi đâu mới được đây?
Trịnh Kim Bảo vừa gội đầu, vừa có chút đăm chiêu.
Từ nhỏ tới lớn, vì mang bệnh tim nên thân thể cô rất yếu ớt, hầu như chưa từng một lần xa nhà.
Cho dù có đi xa, thì cũng đều do các anh trai sắp xếp, có mẹ theo cùng, không cần phải do Trịnh Kim Bảo động não hay động tay chuẩn bị bất cứ thứ gì……
“Hừm, mình có nên đi tìm một tấm bản đồ không nhỉ?”
Trịnh Kim Bảo xối nước xong, vừa dùng khăn bông lau người, vừa tự hỏi.
Nơi này là căn cứ Nguyên Nghĩa, nằm ở phía Nam của đất nước, một trong bảy căn cứ lớn của loài người được xây dựng sau mạt thế.
Một trong bảy hi vọng lớn của loài người. Vậy mà chỉ trong một đêm, đã bị sóng tang thi lớn thành công công phá, thật sự là…. Có chút tang thương.
Cô bước tới góc cây bên hồ, lấy quần áo treo bên trên xuống mặc vào người.
Điều chỉnh cổ áo, dây lưng, thắt nơ, mang giầy cẩn thận.
Mái tóc còn ướt nên tạm thời dùng khăn bông quấn lại, cô kẹp mũ nồi vào bên nách phải, cầm gậy đen có đầu điêu khắc hoa văn sư tử đi tới, cúi người chọc chọc chuột lang nhỏ còn đang híp mắt gật gù trong nhúm khăn bông.
Chuột lang nhỏ có vẻ khá thích thú với khoảng thời gian tắm nắng ấm áp này, bộ dạng nó hiu hiu như muốn ngủ.
Bị động thì nó hơi lười biếng, hếch hếch lỗ tai vài cái, mới không tình nguyện hé mắt ra nhìn cô.
Vừa nhìn, liền sững sờ trong chốc lát.
Trước mặt nó, là Trịnh Kim Bảo da thịt trắng nõn, mặc một bộ Ouji Lolita đầy lịch lãm.
Áo sơ mi trắng tay bồng dài, được ruy băng đen bó gọn ở cổ tay. Cổ áo thắt một cái nơ đen lớn, tâm nơ là một cái cúc ngọc trắng bóng loáng.
Gile đen ba cúc khoác ngoài sơ mi là dạng lửng chỉ dài đến ngang hông. Quần lửng phồng bó ống dài chừng quá gối một chút, cách một đoạn da trắng nõn, là đôi bốt đen dài đế thấp, tổng thể hai màu đen trắng vô cùng hài hòa.
Chuột lang không bị mù màu, mắt của chúng rất sáng, và có thể thấy được hầu hết các màu.
Nên khi thấy được Trịnh Kim Bảo trong bộ dạng này, chuột lang nhỏ vô cùng phấn khích.
‘Bộ lông mới của con người này giống hệt với mình!’ – Nó vừa nghĩ như vậy, thì cả người đã bị Trịnh Kim Bảo nhấc lên, đặt ở trong lòng bàn tay.