Chương 39

Trịnh Kim Bảo nhất thời rơi vào mê man, vậy mà ngẩn người hơn mười phút mới giật mình hoàn hồn lắc lắc đầu.

Thôi vậy, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, quan trọng nhất bây giờ vẫn là tắm rửa cho culi số một – chuột lang nhỏ, rồi để nó làm tủ chứa đồ cho cô thôi!

Theo như trí nhớ của Trịnh Kim Bảo, thì thùng đồ gia dụng để ở trong góc hầm bên phải, ngay phía sau dãy kệ cao để đồ ăn khô.

Cô nhanh chóng bước tới, mở thùng tìm tòi lấy ra được một cái chậu nhỏ và một chai sữa tắm lớn, nghĩ nghĩ, lại lấy thêm một chai dầu gội đầu và hai cái khăn lông.

Vừa lấy đồ xong, vậy mà liền loáng thoáng nghe được sau vườn truyền đến những tiếng động lạ.

Trịnh Kim Bảo thoáng cau mày, để mớ đồ vào trong chậu nhỏ ôm lên, sau khi ra khỏi hầm còn không quên đóng nắp cẩn thận.

Vừa ra khỏi nhà xe, đã thấy chuột lang nhỏ bị bốn con sóc lớn bằng con mèo thi nhau dí chạy về hướng này, liên tục phát ra những tiếng “Nguýt nguýt” chói tai.

Lũ sóc chắc hẳn chỉ mới ở đâu đó chạy vào đây, con nào con nấy đều là biến dị cấp một, trên cây cao còn có một con nhỏ hơn đang đứng nhìn, vậy mà lại là biến dị cấp hai.

Không cần nói cũng biết, chuột lang nhỏ hiển nhiên bị chúng xem như miếng thịt ngon lành biết chạy, trên người nó cũng đã loáng thoáng truyền tới mùi máu tanh.

Trịnh Kim Bảo đột nhiên tức giận không thôi, cô không nói hai lời liền bước đến, mạnh mẽ đá bay một con sóc đang nhào tới.

Chuột lang nhỏ thấy được cô thì hai mắt sáng lên, lập tức nấp ra phía sau lưng Trịnh Kim Bảo, mà bốn con sóc còn lại cũng lập tức khựng lại, đứng trước mặt cô xù lông cảnh giác.

Khuôn mặt Trịnh Kim Bảo lạnh lẽo, dậm mạnh chân xuống đất quát lên một tiếng: “Cút!”

Trịnh Kim Bảo không hề nương tay, con sóc bị đá bay kia đập mạnh vào hàng rào vang lên một tiếng lớn rồi rơi oạch xuống đất, mồm ọc máu dãy lên một lúc rồi cứng đờ, hiển nhiên là đã chết.

Động vật biến dị đều vô cùng nhạy bén, con sóc cấp hai trên cây phát hiện cấp bậc của Trịnh Kim Bảo cao hơn mình, liền rít lên một tiếng ra hiệu cho đám cấp một trở lại.

Lũ sóc hiển nhiên không cam lòng, nhưng sợ bản thân gặp phải tao ngộ như đồng bạn, chỉ có thể vừa lùi lại, vừa khè răng nhìn cô đầy cảnh cáo.

Chúng đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, mang theo xác đồng bạn thoăn thoắt leo ra khỏi hàng rào chạy thoát.

Con sóc cấp hai còn không quên nhìn thoáng qua Trịnh Kim Bảo một cái, dơ chân lên “xì xì” tè một bãi bên góc cây, rồi mau chóng mất hút.

Trịnh Kim Bảo bị một loạt hành động của chúng làm cho sa sầm mặt mũi.

Có đôi khi, không phải động vật nhỏ nào cũng đều đáng yêu!

Đuổi đi kẻ xâm nhập, Trịnh Kim Bảo ngồi xổm xuống chỉ chỉ vào cái đầu của chuột lang nhỏ mà mắng: “Không gian đâu rồi? Bị cắn còn không biết chui vào trốn?”

Chuột lang nhỏ sau khi nghe thế liền sững ra, Trịnh Kim Bảo lắc lắc đầu, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Vật nhỏ này lúc trước chôm tinh hạch của cô thì lẫn nhanh lắm, vậy mà bây giờ bị tấn công thì chỉ nhớ tới đi tìm bảo kê.

Đừng cho là cô không biết, lũ sóc sau khi vào vườn liền nhắm vào nó, chuột lang nhỏ bị đánh thì vừa rít gào vừa chạy một mạch lại đây tìm cô. Không phải là tìm bảo kê thì còn là gì nữa?

“Sau này gặp nguy hiểm liền trốn đi, có biết chưa?” Trịnh Kim Bảo lại chọc chọc đầu chó của nó, đến khi chuột lang nhỏ ngoan ngoãn gật đầu mới thôi.

Răn đe xong rồi thì kế tiếp là quan tâm, “Bị thương ở đâu rồi?”

Chuột lang nhỏ nghe cô hỏi thì nấc lên mấy tiếng “Íc íc íc” đầy tủi thân, mau chóng quay người lắc lắc phía sau đến cho cô xem.

Lông trên người đều bẩn tới mức không nỡ nhìn. Nhưng Trịnh Kim Bảo vẫn vạch lông mông nó ra xem thử, thấy có hai vết cào mới, đang rướm máu.

Lại lật người nó lên xem, dưới bụng cũng có vết cào, cũng không biết nếu như cô cứ để vậy mà tắm thì có sao không nữa.

Nước vào có nhiễm trùng không?

Nhưng nếu không tắm, bẩn như vậy lông bụi quệt vào nhiễm trùng là cái chắc!

Hai đầu mày Trịnh Kim Bảo xoắn lại, quyết định cuối cùng vẫn là tắm rửa sạch sẽ rồi bôi thuốc đi.