Chương 4

Trong lúc Trịnh Kim Lâm và Triệu Kim Mỹ đang lo lắng chú ý phía trước, Trịnh Kim Bảo bị tiếng động ồn ào làm giật mình tỉnh dậy, cô lấy lại tỉnh táo trong chớp mắt, lén lút mở cửa xe rồi lăn xuống, trốn sau một chiếc CUV trong hầm.

Con tang thi đã bị chiếc xe hấp dẫn chạy về phía trước, Trịnh Kim Bảo khó khăn ôm ngực, hai mắt đỏ ngầu chạy ngược trở vào nhà.

Trên sàn nhà là vết máu đỏ tươi trải dài, không khác gì một tấm thảm đỏ khổng lồ, đập thẳng vào mặt khiến đôi mắt Trịnh Kim Bảo đau nhói.

Cô lảo đảo chạy từng bước không vững vàng tới, không sợ vết máu lấm lem lên váy trắng của mình mà quỳ xuống bên cạnh Trần Kim Hoa, run rẩy ôm lấy đầu bà.

“Hức... hức...”

Những tiếng nức nở bị đè nén đến nhỏ nhất, trái tim cô lúc này thật sự đã tan rã thành trăm mảnh rồi.

Cô lại gian nan nhìn về phía thân thể mẹ mình, trên cái cổ trống rỗng của bà lộ ra xương trắng, hai tay bị bẻ gãy buông thỏng trên mặt đất, co quắp với hình thù kỳ dị.

“Hức...”

“Phải làm sao, phải làm sao đây?” Trịnh Kim Bảo muốn điên mất, cô thật sự sẽ phát điên mất.

Một năm trước khi mạt thế vừa bắt đầu, ba cô bỗng lên cơn đột quỵ rồi mất trong phòng thí nghiệm.

Hiện tại, ngay cả mẹ cũng mất đi, có phải sau hôm nay, cô sẽ lập tức trở thành đứa trẻ không ba không mẹ không?

Chỉ nghĩ đến đó thôi cũng đã khiến trái tim Trịnh Kim Bảo đau đến mức muốn chết đi sống lại.

Có tiếng lách cách nhỏ nhẹ đột nhiên vang lên.

Cơ thể Trịnh Kim Bảo thoáng chốc cứng đờ mà cúi đầu nhìn xuống đôi mắt vô hồn kia, cô thấy được, nơi đó, đang lấy tốc độ mau chóng mà hằn lên vô số tia máu đỏ.

“Mẹ... mẹ...”

Trịnh Kim Bảo đau đớn nỉ non, cả khuôn mặt mếu máo, nước mắt ào ào chảy ra không ngừng.

“Lắc rắc…. lộp cộp….”

Âm thanh xương khớp trên cơ thể bị bẻ quặp, tiếng chuyển động "loạt xoạt" quỷ dị truyền vào tai, vô cùng rõ ràng trong không gian tối mù yên tĩnh.

Cho dù đã mất đầu, như virus tang thi vẫn mạnh mẽ như vậy, sớm thôi, từ trong trái tim trên cơ thể đã ngừng đập kia, sẽ mọc ra một khối u lớn, điều khiển cơ thể đã chết tiếp tục lang thang khắp nơi.

Trịnh Kim Bảo không dám chần chừ lâu, cô hít mạnh một hơi, run rẩy đứng bật dậy, nhưng lại không cẩn thận mà bị vệt máu trơn trên sàn làm cho té ngã.

Cô ngã đập mạnh lên người mẹ mình, rồi không quan tâm đến đau đớn mà ra sức bò dậy, hoảng sợ vừa bò vừa chạy ra bên ngoài, tìm kiếm cái rương nhỏ đã bị mình ném đi.

Bỗng, tròng mắt Trịnh Kim Bảo mở lớn.

Cái rương nằm ở đầu xe, mà bên cạnh đó, một con tang thi với cơ thể co rút đang lắc mình chậm rãi đứng dậy, hai mắt vô hồn đảo quanh rồi nhìn về phía cô.

“Ông Tiền...”

Trịnh Kim Bảo nỉ non, tang thi được gọi là ông Tiền như bị mùi máu trên người cô kí©h thí©ɧ, há to mồm gào rống rồi loạng choạng bước đến.

Nhưng có lẽ vì mới bị biến dị, nên tốc độ của ông ta chậm chạp hơn người thường rất nhiều.

Trịnh Kim Bảo cắn răng hít sâu một hơi, nhanh chân chạy tới cúi người né đi móng vuốt của ông ta, thuận tiện cầm lấy cái rương lăn qua một bên.

Sau lưng lại truyền tới cảm giác đau nhói, Trịnh Kim Bảo giật mình quay đầu nhìn lại, phát hiện bản thân đã lăn trúng thanh sắt cửa sổ và mảnh thủy tinh bị đổ xuống theo tang thi lúc nãy.

Đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, Trịnh Kim Bảo cầm lấy một thanh sắt đơn lẻ, cắn răng lao đến đâm về phía đầu của ông Tiền vừa mới quay qua, thọc mạnh.

Trung tâm điều khiển của tang thi bình thường đều nằm ở giữa trán, chỉ cần đâm nát, tang thi sẽ chết.

Tang thi ông Tiền chậm chạp không thể tránh né.

Gậy sắt xuyên qua hốc mắt tang thi chọc đến trong não, làm máu và thịt thối phun ra bắn đầy trong không khí.

Trịnh Kim Bảo lại cắn răng rút nó ra, mặc kệ những thứ nhơ nhớp kia chảy dọc xuống tay mình mà tiếp tục nhắm hướng giữa trán tang thi, đâm mạnh. Sức cô không mạnh, phải đâm nhiều lúc mới xuyên qua được.

Xong xuôi, Trịnh Kim Bảo mới thở hồng hộc mà bước lùi về phía sau.

Nhìn thân thể đầy máu ngã mạnh xuống đất, Trịnh Kim Bảo thoáng sững ra trong giây lát, rồi mới như mơ màng mà chợt bừng tỉnh, nỉ non gọi một tiếng: “Mẹ….”

Cô xoay người, cầm lấy cái rương đen nhỏ chạy như bay lao vào nhà.

Quá trình biến dị vẫn đang xảy ra, cả người Trần Kim Hoa nằm trên vũng máu không ngừng co giật.

Trịnh Kim Bảo mở rương ra, lấy ống kim và bình thuốc, thuần thục rút một loại chất lỏng trong suốt ra, cả người run rẩy quỳ xuống, luống cuống bò lại gần bên người Trần Kim Hoa.

“Mẹ, đừng biến thành quái vật...”

Trịnh Kim Bảo mở to hai mắt nỉ non, tay trái ra sức nắm chặt tay phải đang run lên không ngừng, đến mức móng tay cắm sâu vào mu bàn tay.

Cái đầu của Trần Kim Hoa bên cạnh thoáng đong đưa một chút, như lời hồi đáp của người đã mất. Trịnh Kim Bảo cắn chặt răng, mang theo đau đớn và sự quyết tuyệt trước giờ chưa từng có.

Cô ngẩng mặt hít sâu một hơi, rồi mới cúi đầu nhìn vào mắt bà mỉm cười.

“Mẹ, con sẽ sống tốt!”

Kim tim chuẩn xác đâm vào ngực trái Trần Kim Hoa, bơm thuốc.

Cả người Trần Kim Hoa lập tức co giật mạnh hơn lúc trước, tay và chân cũng không tự chủ được mà hướng lên trên run rẩy.

Trịnh Kim Bảo gục đầu vào ngực bà, nhắm chặt mắt không dám nhìn.

Cho đến một phút sau, khi thuốc đã ngấm, cơ thể Trần Kim Hoa mới không còn cử động mà im lìm nằm đó. Cả cơ thể không còn nguyên vẹn nhanh chóng lạnh xuống, màu đỏ trong đôi mắt trên cái đầu cũng từ từ rút đi.

Trước khi khép lại, nơi đó thoáng rơi ra một giọt lệ hồng...

Trịnh Kim Bảo cảm giác, có lẽ hôm nay cô đã chết đi rồi...