Trong lúc Trịnh Kim Bảo còn đang mãi mê suy nghĩ, thì chuột lang nhỏ đã bò tới bên chân cô, nó vẫn còn biết ý mà cách cô một đoạn không dám tới gần, đứng thẳng người nhìn cô vái vái.
Đây là đang cảm ơn vì cô đã tha cho đó sao?
Mặc dù trong lòng Trịnh Kim Bảo đã sớm không còn tức giận, nhưng lần đầu tiên gặp được vật nhỏ thông minh như vậy, cô vẫn không nhịn được mà muốn trêu chọc nó.
Trịnh Kim Bảo làm bộ gằng giọng, hỏi lớn: “Làm sao? Hết rồi? Mày lấy nhiều lắm cơ mà?”
Trịnh Kim Bảo cho là mình hoa mắt rồi. Vậy mà lại có thể thấy được trên khuôn mặt đầy lông chuột của nó lộ ra vẻ túng quẫn?!
Chuột lang kêu nhỏ mấy tiếng như muốn nói gì đó, rồi dùng vuốt nhỏ chỉ chỉ vào miệng mình, xoa xoa hai má vài cái, lại dời xuống xoa xoa bụng nhỏ.
Trịnh Kim Bảo hiểu ý nó, hơi hơi nhướng mày tiếp tục hỏi, “Ăn mất rồi? Vậy phải làm sao? Đó là tinh hạch mà tao vất vả lắm mới kiếm được đấy!”
Chuột lang thoáng sững ra, hai mắt mở to nhìn cô, lại có chút ươn ướt, rồi nó cúi đầu xoa xoa hai vuốt nhỏ vào nhau như đang suy nghĩ gì đó.
Trịnh Kim Bảo tựa cùi chỏ lên đùi, chống cằm kiên nhẫn chờ đợi.
Cô thật sự muốn biết, con chuột nhỏ này còn có thể nghĩ ra được thứ gì!
Một lúc sau, Trịnh Kim Bảo lại kinh ngạc nhìn thấy chuột lang thở phì ra một hơi thật manh, cứ như nó đã hạ quyết tâm gì to lớn lắm.
Nó quay người, bò đến bên cạnh đống tinh hạch, ngoái đầu nhìn cô, rồi giơ vuốt nhỏ nắm lấy một viên tinh hạch, trong chớp mắt, viên tinh hạch đã hoàn toàn biến mất, sau đó….. lại xuất hiện.
Trịnh Kim Bảo chớp mắt, im lặng nhìn nó, nó cũng nhìn cô chăm chăm.
Viên tinh hạch bị chuột lang nắm lại lần nữa biến mất, sau đó nhanh chóng xuất hiện. Biến mất, xuất hiện. Biến mất rồi xuất hiện.
Cứ như vậy hơn mười lần, Trịnh Kim Bảo mới cong cong môi, một suy nghĩ hoang đường bỗng xuất hiện khiến cô không nhịn được mà có chút ngoài ý muốn: “Ý mày là muốn đi theo làm chân cất đồ cho tao trừ nợ? Mày là động vật biến dị có không gian riêng?”
Chuột lang liên tục vào ra lấy tinh hạch trả cho Trịnh Kim Bảo, lại thị phạm hơn mười lần cất lấy đồ cho cô xem, năng lượng có chút chịu không được, mệt tới mức thở phì phò.
Cuối cùng cô cũng hiểu được ý nó, nó liền vui vẻ “Nguýt!” lên một tiếng, tỏ vẻ đúng là như vậy.
Trong lòng Trịnh Kim Bảo là mừng như điên. Cô biết rõ ràng, không gian trong thời mạt thế là quý giá đến cỡ nào. Còn đang sầu vì nghĩ phải bỏ lại đống quần áo quý báu của mình trong hầm ngầm, bây giờ thì hay rồi, đúng là khát nước liền có người đưa tới cửa!
Nhưng ngoài mặt vẫn là một bộ vô cảm. Suy cho cùng, thứ này ban ngày vừa mới ăn trộm tinh hạch của cô xong, mặc dù đã trả lại một phần, nhưng tạm thời vẫn phải ghi sổ, chưa kể nó còn có thể trốn vào trong không gian, cô không bắt được, gϊếŧ thì lại…..
“Hừm!” Trịnh Kim Bảo hắng giọng, “Lỡ như cất đồ xong, mày liền chạy mất thì tao biết đi đâu mà tìm? Mày có thể trốn vào trong không gian nha….”
Chuột lang nghiêng đầu nghĩ nghĩ một chút, liền biến mất, một giây sau đã xuất hiện lại chỗ cũ.
Cứ như sợ cô đợi lâu thì sẽ nổi giận vậy!
Trịnh Kim Bảo ngồi dậy, đưa bàn tay phải tới gần nó.
Chuột lang lưỡng lự trong chốc lát, rồi chậm chạp bò lên tay cô.
Khóe môi Trinh Kim Bảo thoáng cong cong, cô có thể cảm nhận được bốn chân nhỏ ở trên tay mình đang run run rất mạnh.
Trịnh Kim Bảo nâng nó tới ngang tầm mắt, hất cằm với nó.
Không ngờ chuột lang thật sự hiểu được, lập tức biến mất, một giây sau lại xuất hiện y tại chỗ trên tay cô.
Trịnh Kim Bảo lại hất cằm lần nữa, lần này chờ chuột lang vừa biến mất, cô liền rút tay lại.
Khi chuột lang xuất hiện, vậy mà vẫn là khoảng không chỗ lúc nãy nó đứng, vì không có tay Trịnh Kim Bảo đỡ, nên nó lập tức rơi xuống, được Trịnh Kim Bảo nhanh mắt chụp lấy.
“Biến vào từ đâu, thì khi ra vẫn là chỗ đó?”
Chuột lang nghiêng đầu ngẫm nghĩ như đang tiêu hóa lời của cô, ba giây sau mới gật gật đầu.
“Thật sự muốn đi theo tao? Không đổi ý chứ?” – Trịnh Kim Bảo vẫn muốn xác định lại.
Lần này không cần suy nghĩ, nó liền lập tức gật đầu, Trịnh Kim Bảo rất vui vẻ, khó được mà lần nữa để chuột lang nằm lên lòng bàn tay mình, cẩn thận vuốt nhẹ đầu nhỏ của nó.
Chuột lang mặc dù còn sợ hãi, nhưng không hề tránh né sự đυ.ng chạm của cô.
Trịnh Kim Bảo lại vuốt nhẹ lưng nó vài cái, mới thả nó xuống đất, gật mạnh đầu: “Chốt!”