Chương 36

Trịnh Kim Bảo có chút không thể tin trừng to mắt nhìn hình ảnh đang diễn ra trên tay mình.

Hai mắt chuột lang lóng lánh mở to, im lặng rơi lệ lã chã như mưa.

Trịnh Kim Bảo chớp mắt hai cái, xác định mình thật sự không có nhìn lầm, mới vừa tức vừa buồn cười trầm giọng quát nó: “Khóc cái gì? Vừa ăn cướp vừa la làng? Là tao mượn mày đi trộm tinh hạch của tao hả?”

Chuột lang thấy tay của con người đang cầm mình thoáng thả lỏng ra, thì càng khóc mạnh hơn, nước mắt cuồn cuộn, còn không ngừng phát ra những tiếng nấc “Íc! Íc! Íc!”, thật sự là vô cùng oan ức.

Trộm gì chứ, nó chỉ là nhất thời nổi lòng tham, chẳng phải đã hối hận quay lại trả cho cô rồi đấy sao?

Trịnh Kim Bảo cảm giác hai đầu thái dương mình không ngừng giật mạnh.

Vừa nhắm mắt quay đầu định làm như không thấy, thì tiếng nấc kia lại càng to hơn, cơ hồ là bi thương thành dòng, run rẫy cả người, tê tâm liệt phế.

Thật sự là…..

“Được rồi, được rồi!” Trịnh Kim Bảo cũng không hiểu mình làm sao nữa, vậy mà thật sự thả nó qua một bên, liên tục xua tay, “Tha cho mày một lần, không so đo nữa, tới từ đâu thì đi về đó đi!”

Vốn đã qua một ngày, lại thêm chuyện tinh hạch dị năng, nên lửa giận lúc đầu của cô cũng đã sớm vơi đi phần nào rồi…..

Thật là! Sống lâu trên đời nên cái gì cũng có thể thấy được! Không ngờ nhân sinh còn một lần gặp được chuột khóc, vừa khóc vừa nấc, oan ức như vậy, giống như mình cứ mặc kệ mà bóp chết nó, thì sẽ phạm phải tội ác tày trời lắm!

Chưa kể ban đêm đi ngủ không biết chừng còn có thể mơ thấy ác mộng, mình bóp chết một con chuột đáng thương biết khóc….. nghĩ tới thôi cũng đủ rùng mình rồi!

Chuột lang không ngờ mình bị con người kia bắt rồi mà còn có thể được thả ra.

Thân chuột co quắp đứng lặng một hồi lâu mới ngoái đầu nhìn bóng lưng Trịnh Kim Bảo một cái, hai mắt mở to long lanh như ngậm nước.

Trịnh Kim Bảo đột nhiên cảm thấy lạnh gáy, vừa quay đầu đã bị một màn như vậy làm cho giận tới mức nhe răng trợn mắt: “Nhìn cái gì? Còn không mau đi? Không sợ tao đổi ý hả?”

Chuột lang quả nhiên nghe hiểu, bị cô rống như vậy, vậy mà trong nháy mắt liền đột nhiên biến mất.

Trịnh Kim Bảo dù đã sớm chuẩn bị tinh thần là con vật này có tà chiêu, nhưng tận mắt thấy được vẫn là kinh ngạc không thôi.

Là tàng hình sao?

Trịnh Kim Bảo nghiêng đầu nghi hoặc.

Cô huơ tay qua lại chỗ nó vừa đứng vài cái xem thử.

Không phải!

Không hề cảm thấy chút kỳ lạ nào, chưa kể mùi cũng chưa hề di chuyển, hoàn toàn là đột nhiên biến mất.

Chẳng lẽ….

Hai mắt Trịnh Kim Bảo sáng lên, còn chưa đợi cô kịp kết luận, thì con chuột vừa biến mất kia đã lần nữa xuất hiện tại vị trí cũ.

Nó ngẩng đầu nhìn cô chớp chớp mắt, dễ dàng thấy rõ trong miệng đã phồng lên to tướng, hình như vừa nhồi thêm gì đó ở đâu vào.

Nó sững ra ba giây, rồi mới bò đến bên cạnh nhúm tinh hạch nhổ ra lúc nãy, đứng thẳng hai chân, nhào nhào má mình…. phun tinh hạch.

Trịnh Kim Bảo có chút cạn lời.

Cô híp híp mắt, im lặng quan sát. Lần này chuột lang phun được nhiều hơn lần trước một ít.

Phun xong thì nó lại biến mất, rồi một lúc lại xuất hiện với cái mồm căng phồng. Tới tới lui lui như vậy, nhúm tinh hạch nhỏ đã biến thành một nhúm tinh hạch lớn hơn chút.

Trịnh Kim Bảo tính toán sơ qua, có hơn một trăm viên, trong đó bốn mươi sáu viên độn thêm đều còn y nguyên, chắc là nó thấy có nhiều năng lượng nên mới chôm về, chứ chưa có dám ăn bậy.

Trịnh Kim Bảo không nhịn được mà gật gù.

Xem ra vẫn còn có chút thông minh, biết cái gì có thể ăn cái gì không….

Mà Trịnh Kim Bảo cũng không dám chắc, con vật nhỏ như nó có thể hấp thu được tinh hạch do mình nhồi thêm không, suy cho cùng, không khống chế tốt, có thể khiến năng lượng chạy loạn, gây vỡ đầu….