Chương 35

Phản ứng đầu tiên của Trịnh Kim Bảo là muốn ném bay nó ra, nhưng nghĩ tới con chuột này rất tà, đột nhiên xuất hiện lại đột nhiên biến mất, rất khó bắt, nên chỉ có thể kìm lại.

Cô cong cong mỗi, nghiến răng cười gằn: “Giỏi lắm! Là, mày, dám, trộm, tinh, hạch, của, tao?”

Cô nhấn mạnh từng chữ, cái mồm phồng phồng của con chuột đảo đảo lùa lùa một lúc, sau khi nôn ra hết hơn chục viên tinh hạch, liền nghẹo đầu nằm liệt qua một bên, giả chết.

Tinh hạch rơi xuống nện lên sàn phát ra những tiếng “lạch cạch”.

Trịnh Kim Bảo ngồi bệch xuống, nhặt đống ướt nhẹp đó lại gom thành một nhúm nhỏ. Rồi mới không chút khách khí kéo kéo lỗ tai đang cụp lại của chuột lang, lạnh giọng: “Còn giả vờ? Có tin bây giờ tao liền bóp nát mày hay không?”

Cô rõ ràng cảm nhận được, cơ thể con chuột trong tay mình sau khi nghe những lời này liền run mạnh, cái đầu đang nghẹo qua một bên ấy vậy mà lần nữa ngóc lên, mở to mắt, đáng thương chắp hai vuốt trước nhỏ xíu lại liên tục vái vái.

Trịnh Kim Bảo hơi nhướng mày hừ lạnh, “Van xin cũng vô dụng, mày lấy nhiều tinh hạch của tao như vậy, không thể tha thứ!”

Nhắc tới tinh hạch, tim Trịnh Kim Bảo liền rỉ máu.

Hơn ba trăm viên, công sức moi não tang thi mấy tiếng đồng hồ, cứ thế mà bị một con chuột tha mất, thật đúng là khiến máu nóng của cô sôi sục mà!

Lại cẩn thận đánh giá nó từ trên xuống dưới, con chuột lang vừa vái vừa phát ra những tiếng “Nguýt nguýt” như đang nài nỉ.

Trịnh Kim Bảo liên tục hầm hừ trong lòng.

Chỉ mới là động vật biến dị cấp một, vậy mà không biết ăn được gan cọp ở đâu, dám chui chỗ trống ngay dưới mí mắt cô, lại còn năm lần bảy lượt chạy thoát…..

Cánh tay Trịnh Kim Bảo bất giác tăng lực, chuột lang cảm nhận được sát ý thì sợ tới mức nấc lên một tiếng “Íc!”, vậy mà lại gấp rút nôn thêm mấy viên tinh hạch từ trong miệng ra, hai tay run rẫy nâng cao đến trước mặt Trịnh Kim Bảo.

Bộ dạng lấy lòng như đang hiến vật quý!

Thái dương Trịnh Kim Bảo giật lên một cái, khóe môi cong cong nhìn nó: “Ha, giỏi lắm! Chết đến nơi rồi còn dám trữ hàng, đúng là chỉ có thể gϊếŧ!”

Một tiếng “gϊếŧ” rơi xuống, chuột lang sợ tới mức đánh rơi tinh hạch trong tay xuống đất.

Nhìn nó sững sốt đến mức há hốc mồm, tay chân thẳng đờ ra, không hiểu sao đột nhiên Trịnh Kim Bảo cảm giác mình không còn quá mức tức giận nữa.

Lại nói, cô cứ nghĩ sau khi tinh hạch đã bị mình hấp thu hết, thì nó cũng sẽ im lặng cụp đuôi rời đi. Không ngờ vật nhỏ này còn to gan dám quay lại, trông bộ dạng của nó thì giống như là muốn trả tinh hạch cho cô?

Nghĩ nghĩ, hình như cũng không tới mức muốn gϊếŧ nó lắm….

Mùi thum thủm của con chuột lúc này xộc vào mũi khiến Trịnh Kim Bảo thoáng tỉnh táo lại. Cô thử niết niết nhẹ một chút lên bộ lông của nó, vừa bẩn vừa nhớp, cũng không biết là chui từ xó xỉnh nào ra, bao nhiêu lâu không tắm rửa rồi!

Chuột lang thấy người kia đột nhiên niết mình, sợ tới mức lập tức hoàn hồn, chắp cả bốn cái chân vào nhau ra sức vái.

“Hừmm….” – Trịnh Kim Bảo ngồi thẳng người nhìn nó, ngâng vuốt cằm có chút đăm chiêu.

Thứ này quá tà đạo, vậy mà suýt chút nữa mê hoặc được cô rồi.

Nhớ lại ban ngày và mới rồi, nó trống rỗng xuất hiện rồi trống rỗng biến mất, chưa kể đầu óc có vẻ cũng rất thông minh. Bây giờ có thể còn yếu, nên mới van xin mình. Sau này khi trưởng thành rồi, nhỡ đâu thần không biết quỷ không hay quay lại trả thù, vậy chẳng phải là….

Sát ý vừa vơi đi phần nào đột nhiên trở về. Trong thoáng chốc khi Trịnh Kim Bảo hạ quyết tâm muốn trừ khử tai họa, vậy mà lại cảm thấy trên tay mình ươn ướt?!