Chương 34

Năng lượng trong người chậm rãi vận chuyển chảy vào trong viên tinh hạch, mặc dù rất nhỏ, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng.

Năng lượng trong tinh hạch sau khi chạm vào năng lượng của Trịnh Kim Bảo, vậy mà truyền ra một tia rung chấn nhẹ, xung quanh xuất hiện dao động xoắn ốc yếu ớt rồi chớp tắt.

Trịnh Kim Bảo ngạc nhiên không thôi.

Cô lập tức ngồi thẳng người, thuận theo điều chỉnh để năng lượng dễ dàng được tinh hạch hút lấy hơn.

Dao động xoắn ốc lần nữa xuất hiện, rõ ràng mạnh mẽ và rõ ràng hơn lần trước rất nhiều.

Cô nắm chặt tinh hạch vào lòng bàn tay, cầm lấy một mảnh ván gỗ bị vỡ ra từ giường lên, huy quyền đến gần.

Ngay tức khắc, trung tâm ván gỗ lập tức xuất hiện ra một vòng xoáy nhỏ, Trịnh Kim Bảo đổ thêm năng lượng vào trong tinh hạch, năng lượng xoắn ốc nơi nắm tay cô phát ra ngày càng lớn dần, cuối cùng xoắn nát ván gỗ, khiến nó vỡ tung.

Đây chính là dị năng của con tang thi cấp hai mà cô đã gϊếŧ!

Hai mắt Trịnh Kim Bảo sáng bừng lên.

Chẳng lẽ tinh hạch có dị năng, thông qua việc truyền dẫn năng lượng vào, vẫn có thể khiến dị năng có sẵn được phát huy ra sao?

Còn tinh hạch bình thường thì không được?

Bởi vì lúc trước, khi cô dẫn nhập nhiều năng lượng vào trong tinh hạch như vậy, mà chưa từng thấy xảy ra tình trạng nào giống như vậy!

Cơn buồn bã vì bị mất tinh hạch thoáng chốc bị phát hiện mới này xua tan.

Trời ạ! Nếu là như vậy, chẳng phải chỉ cần có được tinh hạch của tang thi biến dị, thì cô sẽ có được dị năng của nó luôn sao?

Đây là…. Đây là loại nguyên lý biếи ŧɦái gì vậy?

Chuyện động trời như vậy đã có ai biết được hay chưa?

Mọi người đều có thể thực hiện hay chỉ mỗi mình cô mới có được cơ may như vậy?

Chỉ có tác dụng đối với tinh hạch của tang thi thôi hay cả sinh thạch của dị năng giả cũng tương tự?

Vô số suy nghĩ dần xuất hiện khiến Trịnh Kim Bảo kích động tới mức cả người run rẩy.

Mãi một lúc sau, cô mới hít sâu một hơi hòng lấy lại bình tĩnh.

Cúi đầu nhìn viên tinh hạch trong tay, có lẽ tạm thời, cô sẽ cất kỹ nó qua một bên vậy!

….

Đêm, Trịnh Kim Bảo vì chuyện tinh hạch bị trộm và phát hiện mới mà thức trắng, đến tờ mờ sáng mới mệt mỏi mà mơ màn thϊếp đi.

Một lúc lâu sau, khi hơi thở của cô đã hoàn toàn đều đặn, trên sàn nhà chỗ vốn để núi nhỏ tinh hạch ban đầu, đột nhiên trống rỗng xuất hiện một cái bóng đen nhỏ.

Bóng đen nhỏ sau khi xuất hiện thì đứng yên lặng một lúc. Sau đó mới thoáng có chút chột dạ mà liếc qua chỗ Trịnh Kim Bảo vài cái.

Thấy cô thật sự không có động tĩnh gì, nó mới xoay quanh chỗ mình vừa đứng vài vòng, cúi đầu vân vê moi moi phun ra thứ gì đó.

Nó hành động rất nhẹ nhàng, nếu như không cẩn thận nghe kỹ, thì có lẽ sẽ không phát hiện ra được vật nhỏ này đang làm gì.

Nhưng ngay lúc nó đang chuyên tâm nhất, thì trong màn đêm yên ắng, bỗng vang lên một tiếng “Soạt!” khẽ vang.

Bóng đen cảm giác như tim mình sắp nứt ra, nháy mắt, cả cơ thể nó đã bị một bàn tay nắm đến bất động.

Trịnh Kim Bảo có chút ngoài ý muốn, cúi đầu híp mắt đánh giá một lúc lâu, mới xác định được bộ dạng của thứ mình đang nắm trên tay.

Một con chuột lang to cỡ hai bàn tay với bộ lông màu đen thùi, bốc mùi thum thủm, đang bất động trợn tròn hai mắt ói tinh hạch ra tay cô.