Chương 33

Ngoại trừ buổi sáng ra ngoài xong liền gặp giặc, thời gian còn lại, Trịnh Kim Bảo đều ngồi yên lặng trong phòng cẩn thận hấp thu tinh hạch.

Cửa ra vào và cửa ban công đều đã đóng kỹ.

Ban sáng là vì cô quá mức chủ quan, cứ nghĩ rằng chỉ cần không cảm ứng thấy đồng loại hay người sống thì sẽ an toàn. Không ngờ lại để cho kẻ khác chui lỗ trống.

Chắc chắn là hắn vào từ ban công chứ không sai….

Đến bây giờ nghĩ lại, Trịnh Kim Bảo vẫn không nhịn được mà liên tục mài hai hàm răng vào nhau.

Tránh đêm dài lắm mộng, cô ngồi một mạch từ sáng cho đến tận chiều tối, ngay cả lương khô cũng không thèm ăn, toàn lực tập trung hấp thu cho bằng hết mớ tinh hạch, càng không quên để tâm nhìn ngó xung quanh, đề phòng kẻ kia lại lần nữa tập kích.

Nếu như hỏi, chẳng phải dời đến chỗ khác hấp thu thì sẽ an toàn hơn sao? Thì Trịnh Kim Bảo hoàn toàn không đồng ý.

Kẻ địch trong tối, còn cô ở ngoài sáng.

Chuyển đi cũng không thể hoàn toàn đảm bảo kẻ kia sẽ không theo sau. Chưa kể, ai biết được chỗ mới có còn chọc phải thêm kẻ địch nào khác ngấp nghé hay không?

Ít ra ở chỗ này, kẻ kia chỉ lén lút ăn trộm mà không trực tiếp xuất hiện đánh cướp, chứng tỏ là hắn yếu hơn mình, Trịnh Kim Bảo có thể yên tâm phần nào.

Trong quá trình hấp thu, số lượng tinh hạch cứ liên tục lướt qua trong não Trịnh Kim Bảo. Mặc dù là cô đã liên tục dặn lòng không cần đếm, nhưng vẫn là không kìm lòng được.

Đầu tiên là mớ được nhồi thêm, từ một trăm lẻ tám vậy mà chỉ còn lại có sáu mươi hai viên. Tiếp đến là tinh hạch bình thường, hao hụt không hề dưới trăm viên.

Phải cố gắng bình tĩnh lắm, cô mới không bão nổi trong lúc hấp thu, tẩu hỏa nhập ma như trong các bộ phim truyền hình dài tập vẫn hay đề cập!

Đống tinh hạch háo dần, đến khi tiêu hết toàn bộ, Trịnh Kim Bảo mới thở hắt ra một hơi, xem như hoàn thành công việc.

Theo như tính toán của bản thân lúc thu hoạch tinh hạch, Trịnh Kim Bảo hoàn toàn chắc chắn, nếu như số lượng tinh hạch đủ đầy như ban đầu, thì sau khi cô hấp thụ xong, chắc chắn bản thân sẽ thăng cấp, hoặc ít nhất là đầy được hơn chín mươi phần trăm.

Nhưng hiện tại, năng lượng trong tinh hạch chỉ tăng đến gần tám mươi.

Chứng tỏ khoảng hai mươi phần trăm đã bị trộm mất!

Hai mươi phần trăm là tương đương với bao nhiêu?

Bốn mươi sáu viên tinh hạch nhồi thêm có hai tia năng lượng, nên tính thành chín mươi hai viên bình thường….

Trịnh Kim Bảo nhanh chóng tính toán, cuối cùng không nhịn được lại lần nữa đứng bật dậy rống lớn.

“Hơn ba trăm viên tinh hạch! Mất hơn ba trăm viên tinh hạch! Ba trăm lần móc não tang thi đều thành công cốc!”

Những lúc như này, Trịnh Kim Bảo thật sự chỉ muốn văng tục chửi bới cho bỏ tức, nhưng giáo dưỡng qua hai đời chỉ cho phép cô tung ra lời nặng nhất là ba chữ “Con mẹ nó!”

Trịnh Kim Bảo liên tục rống lên: “Mẹ nó! Mẹ nó! Mẹ nó! Để bà đây biết được là ai, nhất định sẽ xé xác không tha!”

….. Ở một góc nào đó, bóng dáng nhỏ sợ tới mức cả người rúc thành một đoàn không ngừng run rẫy.

Vốn nó đã sớm hối hận từ khi con người kia phô ra sức mạnh kinh người, hiện tại nghe được những lời này, tim nhỏ càng là bấn loạn không thôi.

Hai mắt đen tròn ẩm ướt.

Nó chỉ là ham ăn một chút, đánh hơi được nhiều tinh hạch như vậy liền không kìm lòng được, lấy một chút thôi mà, người kia thật sự là muốn xé xác nó sao?

Bóng hình trong quá khứ thoáng mờ ảo lướt qua, vật nhỏ càng run rẩy ấm ức đến lợi hại.

Đôi tay lớn kia, vuốt ve nó, ăn uống không lo, lời nói nhẹ nhàng, đầy cưng chiều….. lâu lắm rồi, đã không được thấy lại….

…..

Trịnh Kim Bảo vân vê viên tinh hạch cấp hai trong tay, cảm nhận được năng lượng dao động bên trong rõ ràng mạnh mẽ hơn so với tinh hạch cấp một nhiều.

Viên tinh hạch cấp hai này bị vùi giữa đống tinh hạch, nên may mắn vẫn chưa bị cướp đi.

Nếu hấp thu viên tinh hạch này, cũng không biết có thể khiến cô thành công thăng cấp hay không.

Trịnh Kim Bảo đăm chiêu, đột nhiên cảm thấy nơi đầu ngón tay tiếp xúc với tinh hạch truyền đến cảm giác châm chít.