Vui vẻ trở lại phòng, nhưng vừa bước vào, đầu mày của Trịnh Kim Bảo đã mau chóng nhíu chặt.
Cô khịt khịt cái mũi, khuôn mặt trong nháy mắt liền biến sắc, ngay cả mấy chai nước và lương khô vừa tìm được cũng ném qua một bên, chạy nhanh đến chỗ đống tinh hạch quý báu của mình.
Nhìn bề ngoài thì núi tinh hạch nhỏ không có gì thay đổi, là bộ dạng trước khi cô rời đi.
Nhưng đống tinh hạch được nhồi thêm năng lượng để riêng bên cạnh.
Hai, bốn, sáu, tám….. Trịnh Kim Bảo ngồi xổm xuống cẩn thận đếm.
Đối với mớ này cô nhớ rất kỹ, cô nhồi được tổng cộng một trăm lẻ tám viên, nhưng hiện tại, chỉ còn lại hơn tám mươi viên.
Hai mắt Trịnh Kim Bảo trừng lớn, cô lập tức nhìn quanh phòng, đồ vật xung quanh không hề thay đổi, không có dấu vết người đi vào, hoàn toàn trống rỗng.
Là thứ gì? Rõ ràng cô không hề cảm thấy được dao động khác lạ nào mà??
Nhưng dựa vào khứu giác, Trịnh Kim Bảo vẫn nhạy bén phát hiện ra được, trong không khí có một cỗ mùi lạ thum thủm hoàn toàn không thuộc về mình.
Rõ ràng là sau khi cô rời khỏi mới có thêm vào!
Trịnh Kim Bảo tức giận tới mức nghiếng răng ken két, siết chặt tay lao nhanh ra ngoài cửa rống lớn: “Ai? Mau ra đây?”
Cả dãy hành lang vắng lặng không một bóng người, chỉ có chút âm thanh của cô vọng lại.
Mùi của thứ kia vẫn còn dày đặc trong không khí, hẳn là chưa rời đi lâu.
Cô bước nhanh ra ngoài, lần theo mùi vị, tìm một lượt các phòng ở tầng này, không hề bỏ sót dù chỉ một căn.
Lúc đầu không mấy để ý, nhưng hiện tại cẩn thận cảm nhận, thì cái mùi kia thoang thoảng có ở khắp mọi nơi, mỗi nơi đều có một chút. Trịnh Kim Bảo không nhịn được cau mày nhíu nhíu mũi.
Thứ kia giống như là đang chơi đùa với cô, chạy quanh khắp các ngõ ngách, trên dưới, đâu đâu cũng có hương vị nó để lại, nhưng cô lại không cách nào bắt được….
Trịnh Kim Bảo hít sâu một hơi, đè nén không để tức giận lấn át lý trí.
Nơi cô ở hiện tại là tầng bảy, lúc nãy lên tầng trên tìm nước hơn ba mươi phút, hoàn toàn không cảm nhận được tiếng động hay mùi kỳ lạ nào, chứng tỏ nó chỉ có thể từ đây đi xuống, nếu như mình nhanh chóng, hẳn là có thể đuổi kịp!
Trịnh Kim Bảo vừa đi vừa khịt mũi, không bỏ qua dù chỉ là một chút manh mối nhỏ.
Nhưng càng xuống thấp, mùi kia càng nhạt dần. Đến tầng thứ ba, liền đã hoàn toàn mất đi tăm hơi.
Trịnh Kim Bảo khó được rơi vào thế túng, dừng lại cẩn thận suy nghĩ thêm lần nữa.
Nếu như hắn từ bên trên chạy xuống, vậy thì mùi từ trên xuống dưới phải càng ngày càng đậm, nhưng đằng này thì ngược lại, cô đã mau chóng đuổi theo, mà mùi lại mỗi lúc một nhạt, giống như….
Hai mắt Trịnh Kim Bảo trừng lớn, xoay người rống giận một tiếng “Quân khốn kiếp!” rồi lao như bay trở lại tầng bảy.
Vừa tới nơi, Trịnh Kim Bảo đã đạp tung cửa phòng, đầu mũi lập tức bắt được cái thứ mùi kia, nồng tới mức nhức nhối.
Hai mắt đỏ lên, cô lao đến bên cạnh đống tinh hạch, đến khi nhìn rõ hai mắt liền mở lớn, máu nóng chảy ngược toàn thân, l*иg ngực phập phồng lên xuống như muốn nổ tung.
Chỗ bên góc lại thiếu mất một phần….
Lại hụt đi, tinh hạch lại hụt đi rồi!
“Ầm!” một tiếng, Trịnh Kim Bảo nổi giận xoay người dùng toàn lực đá tung chiếc giường ở giữa phòng, khiến nó bay lên đập mạnh vào vách tường cạnh cửa ra vào, nát thành mấy khối.
Mặt sàn bên dưới giường hoàn toàn trống rỗng, nó không núp ở đây, vậy thì ở đâu?
Cô không buông tha, tiếp tục giật tung rèm cửa, mở cửa nhà vệ sinh, tủ, kệ…. mỗi ngóc ngách đều không tha tìm qua một loạt…
Nhưng không có! Không thấy?!
Trịnh Kim Bảo xoay vòng quanh phòng, mùi vị vẫn còn, rất nồng, là vừa thêm vào, hôi đến nhức mũi, nhưng sao lại không thấy bóng dáng?
Cô dậm chân, nghiến răng ken két, thật sự là tức tới mức vò đầu bức tai không nhịn được gầm lên một tiếng: “A!”
Kẻ kia là ai? Chẳng lẽ còn có thể tàng hình?
Nhưng tại sao cô lại không cảm nhận được bất cứ dao động dị năng nào?
Trịnh Kim Bảo thở hồng hộc, lại ra cửa quét mắt nhìn qua một lượt hành lang.
Không có!
Mùi bên ngoài nhạt.
Trở lại vào trong, mùi lại nồng hơn!!
Vẫn còn ở đây!
Trịnh Kim Bảo khẳng định chắc chắn!
Nhưng cô lại không tìm thấy!
“Khốn kiếp!” Trịnh Kim Bảo tức giận đấm mạnh vào cửa phòng, bên cửa kim loại rắn chắn vậy mà lõm vào một cái lỗ hình nắm tay nhỏ.
Nếu như để cô biết là ai dám trộm tinh hạch của mình, thì Trịnh Kim Bảo chắc chắn xé xác hắn, xé xác thành trăm mảnh!!