Chương 31

Trịnh Kim Bảo vẫn còn nhớ rõ nơi này không có quần áo.

Nhưng khi ga giường vừa đυ.ng tới mũi, cô liền ghét bỏ mà ném nó qua một bên, cơn buồn ngủ cũng lập tức tiêu tan.

Cái mùi kinh dị như vậy... khỏi nói cũng biết là người dùng đã bao nhiêu lâu không thèm giặt...

Hôm qua vì gấp gáp muốn mau chóng hấp thu tinh hạch nên tạm thời không để ý, nhưng hiện tại...

Trịnh Kim Bảo cúi đầu nhìn bản thân từ trên xuống dưới một lượt, không cấm khỏi có phần ngượng ngùng: Cũng không thể cứ tiếp tục khỏa thân như vậy mãi được!

Chỗ này cách biệt thự nhà mình khá xa.

Cô trực tiếp bỏ qua ý định cứ như vậy mà tống ngồng chạy về.

Cho dù hiện tại xung quang không có người sống thì Trịnh Kim Bảo cũng không có dám làm ra hành động tày trời như vậy!

Cô suy nghĩ trong chốc lát, vươn người, lắc lắc cổ vài cái, cuối cùng quyết định đi tìm mấy phòng trong sảnh thử vận may.

Dù sao cũng là một tòa nhà hơn mười tầng, đêm qua Trịnh Kim Bảo chỉ chú tâm tới nơi có nước tắm rửa, chưa hề xem kỹ những thứ khác, chắc hẳn cũng phải còn lại một ít quần áo bị bỏ lại vì không kịp mang theo.

Trịnh Kim Bảo nhắm mắt, tập trung cẩn thận cảm nhận xem xung quanh có năng lượng dị năng dao động khác lạ hay không.

Xong xuôi, cô mới chớp mắt một cái.

Sau khi xác định chỉ có một vài con tang thi cấp thấp đang rải rác xung quanh, Trịnh Kim Bảo mới không còn kiên kỵ gì, nhanh chóng đẩy cửa bước ra ngoài, bắt đầu từ tầng đang ở, chăm chỉ rà soát từng phòng.

Trịnh Kim Bảo không biết, sau khi bản thân vừa ra ngoài không bao lâu, bỗng có một bóng đen nhanh như chớp lao từ ống nước bên ngoài lên, bò qua ban công, phóng vào trong phòng mình, mục tiêu chính là đống tinh hạch còn sót lại dưới sàn...

.

Di cư khẩn cấp thật đúng là di cư khẩn cấp.

Trịnh Kim Bảo vừa bước đi vừa không nhịn được lắc đầu.

Sàn nhà trong ngoài đều loạn thành một đoàn, quần áo dày dép, đồ ăn chăn nệm hay một đống không biết tên này đó rơi rớt lộn xộn khắp nơi, bị một loạt dấu chân dẫm đạp tới bẹp nát dơ bẩn.

Trịnh Kim Bảo tìm mười phòng thì hết năm phòng đều hỗn loạn dơ dáy không nỡ nhìn, đồ dùng được thì tới cái mắc áo cũng không còn nguyên vẹn.

Ba phòng tạm thời không thể dùng lời để tả, một phòng thì mới đầu Trịnh Kim Bảo không chú ý lắm, nhưng sau khi kiểm tra dưới gầm giường, cô phát hiện có một thùng giấy nhỏ giấu sâu bên dưới.

Cô còn tưởng là lương thực quý giá gì đó, nhưng không ngờ khi mở ra lại là một đống quần áo cũ nhàu nát có của nam lẫn nữ, đã sớm bạc màu.

Nghĩ đi nghĩ lại, đây đúng là thứ hiện tại mình cần nhất.

Trịnh Kim Bảo lôi ra xem xét một loạt, miễn cưỡng chọn lấy một cái áo sơmi xem như lành lặn nhất, quần thì quá rộng, không có nịt nên thôi tạm thời không mặc cũng không sao.

Trong phòng còn lại, cô may mắn tìm được một túi lương khô gần quá hạn, vừa vặn để làm bữa sáng cho hôm nay.

Thu hoạch không tệ!

Trịnh Kim Bảo nghĩ thầm, vừa định trở về thì chợt nhớ tới ăn lương khô sẽ khát nước, mà tầng này cô đều đã đi qua, không có nước sạch.

Vậy nên chỉ có thể lên trên, vòng vèo hơn ba mươi phút, cô mới xách được vài chai nước trở lại.

Đây là nước được căn cứ phát theo ngày.

Hiện tại đã là một năm sau mạt thế, tuy vẫn còn nước và lương thực nhưng ai dùng phần nấy, đa số mọi người thường không có dư, chắc chắn sẽ tích trữ và giấu kỹ. Nhưng có lẽ vì di cư hỗn loạn nên có vài chai bị rớt lại trong quá trình bỏ chạy, để cô may mắn nhặt được.

Trịnh Kim Bảo nghiêng nghiêng đầu, chợt nghĩ tới.

Căn phòng có hai xô nước đầy kia hẳn là do chủ nhà vừa cắn răng dùng lượng lớn vốn liếng mới đổi được, dự định tắm rửa một phen cho sảng khoải. Ai ngờ lại trúng phải lúc di cư khẩn cấp, liền tiện nghi cho Trịnh Kim Bảo cô...

May mắn! Trịnh Kim Bảo cảm thấy, mình thật sự là đã đạp phải vận may lớn rồi!