Chương 30

Dương Dịch không dám tưởng tượng tới cảnh đó, chỉ có thể thở dài mà âm thầm may mắn.

May mắn, tang thi tinh thần cấp bốn bị người bên ngoài làm cho tổn hao, mới có thể chỉ tấn công một chiêu, khiến Lý Thịnh sống sót.

Bằng không, với sức mạnh như vậy, ngoại trừ suy đoán đó ra, anh ấy cũng không nghĩ được vì sao tang thi đó lại đột nhiên ngừng lại, không tiếp tục thừa thắng mà truy kích!

Môi mỏng khẽ mở, Dương Dịch quay người nói với Tạ Trung: “Tiếp tục cố gắng sửa lại thiết bị liên lạc, càng nhanh càng tốt!”

“Thông báo mọi người tích cực nghỉ ngơi, nhân lúc tang thi cấp bốn chưa kịp hồi phục, cách vài giờ chúng ta lại tổng tấn công một lần. Mục tiêu là tiêu hao càng nhiều số lượng tang thi càng tốt!”

Tạ Trung không nói hai lời “Vâng!” một tiếng, liền nhanh chóng đi phân công xuống dưới.

.

Bên kia, tang thi biến dị tinh thần cấp bốn quả nhiên không thể lại tiếp tục công kích.

Liên tục triệu hồi tang thi nhiều ngày đã làm hao tổn lượng lớn dị năng của nó, vừa mới dùng tinh hạch cấp hai của tang thi chim bổ sung được một ít.

Sau đó chia ra một phần công kích kẻ tấn công bí ẩn kia, lại nửa đường rút về, dồn toàn lực phá tan lá chắn tinh thần của kẻ trong căn cứ, bây giờ số dị năng mà nó còn lại phải nói là ít càng thêm ít.

Tạm thời không thể lại triệu tập thêm nhiều tang thi. Tang thi biến dị cấp bốn tức giận tới mức ngửa đầu lên trời gào rống.

Nó rõ ràng cảm nhận được, kẻ lén lút kia vốn là đồng loại của mình, chẳng phải đồng loại thì nên đồng lòng hợp sức giúp đỡ lẫn nhau, triệt tiêu toàn bộ lũ ngoại lai sao?

Đằng này kẻ đó lại nhân cơ hội mình không chú ý, bào mòn quân mình từng chút một.

Chưa kể, rõ ràng kẻ đó yếu hơn nó, nhưng lại có thể dễ dàng thoát khỏi công kích tinh thần của nó?

Tại sao? Tại sao? Tại sao?

Cái não mới mọc lại của tang thi liên tục nhảy ra những chữ này.

Rõ ràng kẻ đó thấp cấp hơn mình, cũng không có lá chắn tinh thần, tại sao lại có thể chạy thoát?

Nó không hiểu! Nó thật tức giận! Vô cùng tức giận!

Lũ tang thi xung quanh như cũng cảm nhận được sự tức giận của nó, ngửa đầu lên trời không ngừng gào rống, âm thanh vang vọng khắp một vùng rộng lớn.

Trịnh Kim Bảo ngủ tới khi tờ mờ sáng mới bị khí lạnh bên ngoài làm cho rùng mình tỉnh lại.

Xoay người lăn một vòng, bị tinh hạch cấn vào lưng, cô mới giật mình phát giác ra mình ngủ quên dưới sàn, trên người còn không có một mảnh vải che thân.

Cô lập tức ngồi bật dậy, ngơ ngẩn trong giây lát, mới miễn cưỡng đứng dậy đi đến bên giường lột tấm ga ra quấn tạm vào người.