Chương 29

Lý Thịnh ôm ngực phun ra một búng máu, vẻ mặt có chút tái nhợt.

“Không sao chứ?”

Dương Dịch vội bước tới bên cạnh đỡ cậu ấy, mấy người xung quanh cũng đều lo lắng tụ lại.

“Sao lại như vậy? Là công kích của tang thi cấp bốn đó sao?” Lý Đức có hơi luống cuống, vội ngồi xổm xuống vỗ nhẹ lưng giúp em trai mình.

Lý Thịnh thoáng gật đầu, hít sâu mấy hơi mới thấy đầu óc tỉnh táo lại đôi chút, yếu ớt nói: “Tang thi tinh thần cấp bốn quả nhiên lợi hại, mặc dù em đã dùng Vòm Chắn che lại động tĩnh của chúng ta, nhưng nó vẫn mau chóng phát hiện được”

“Em phải dùng toàn lực mới miễn cưỡng đỡ được một đòn công kích của nó...” Nói đến đây, Lý Thịnh liền che ngực ho khan.

Dược Dịch nghiêm túc gật đầu: “Vất vả cho cậu rồi, đi nghỉ ngơi đi.”

Lý Thịnh ngẩng đầu nhìn anh ấy, lắc lắc đầu: “Không vất vả, là em nên làm. Đội trưởng, tiếp theo không thể lại tiếp tục dùng tinh thần che chắn cho mọi người nữa rồi, chỉ sợ...” Lúc nói lời này, trên mặt Lý Thịnh thoáng hiện ra vẻ ảo não và tự trách, dĩ nhiên đều đã quy hết lỗi lầm cho bản thân.

Nếu như cậu ấy có thể mạnh thêm chút nữa, chống đỡ lâu hơn, thì họ đã có thêm được chút thời gian, tẩy được thêm tang thi, tăng cơ hội sống sót của mọi người...

Lý Đức thật sự không nhìn được thằng em có cùng gương mặt với mình ủy mị như thế, vội vỗ mạnh lưng cậu ấy một phát: “Nói gì đó? Mày đã làm hết sức rồi, anh mày cũng không phải phế vật, chẳng lẽ còn sợ chút xíu đau đầu này nọ à?”

Lý Đức dùng lực không biết nặng nhẹ, Lý Thịnh bị anh mình đánh cho thương càng thêm thương, cong người liên tục ho khan, Phạm Kiều Kiều tức tới mức kéo tai Lý Đức kéo lên rống lớn: “Ồn ào cái gì? Còn ngại Thịnh bị thương không đủ nặng sao, cút qua một bên tiếp tục công việc của anh đi!”

Lý Đức đau tới mức chảy nước mắt, liên mồm hô đau: “Đau đau đau, biết rồi, biết rồi, mau thả ra đi!”

Lê Gia Mi khó được cười một tiếng: “Há, cũng chỉ có Kiều Kiều mới xử được anh ta!”

Tạ Trung cũng không khỏi lắc đầu, sau khi sai người đưa Lý Thịnh đi, lại dặn dò cậu ấy mau chóng điều dưỡng, mới trở lại bên cạnh Dương Dịch, vẻ mặt đầy nghiêm túc: “Đội trưởng, tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?”

Dương Dịch khoanh tay ôm đao, ánh mắt nhìn chằm chằm hướng cửa hầm trú ẩn, có hơi đăm chiêu.

Tang thi tinh thần cấp bốn quả nhiên không hề tầm thường.

Dưới tình huống nó đang phân tâm tấn công kẻ khác, lại thêm Lý Thịnh cấp ba dùng tinh thần che chắn, vậy mà họ chỉ mới càn quét chưa tới năm phút đã bị phát hiện, còn đánh trả...

Lại nói, công kích tinh thần cấp bốn thật sự mạnh như vậy sao? Ngay cả Lý Thịnh chỉ thua một cấp, vậy mà cũng chỉ có thể miễn cưỡng qua được một chiêu?

Nếu như vậy, những người không có năng lực tinh thần che chắn như họ, lại có thể chống chịu được bao lâu, hay liền lập tức nổ đầu mà chết?