Chương 28

Bên cánh trái, Tạ Trung khoanh tay sau lưng, lạnh mặt phun ra hai chữ: "Thấu Âm!"

*Thấu Âm: Công kích dạng âm thanh, tạo ra tiếng vang làm kẻ địch choáng váng.

Chiêu này của Tạ Trung, ngoại trừ khiến tang thi mất đi khả năng hành động và công kích trong thoáng chốc thì không hề có bất cứ lực sát thương nào.

Vậy nên anh ấy đứng ở phía sau đóng vai trò hỗ trợ đông cứng kẻ địch, giúp cho ba dị năng giả hệ lực lượng tấn công.

Dị năng giả hệ lực lượng quả nhiên dũng mãnh, sức lực không ai bì kịp, một đấm liền có thể tạc ra một cái hố lớn trên mặt đất, đầu óc rắn chắc của tang thi vào tay họ cũng chẳng khác gì quả hồng mềm, một phát liền nát.

Tiếng động tấn công không hề nhỏ, đám tang thi theo tiếng mà càng tụ càng đông, ba vị dị năng giả lực lượng có phần trở tay không xuể. Một vài con tang thi may mắn tránh thoát công kích liền theo đà muốn bám lên người họ.

Tạ Trung ở phía sau quan sát được hết thảy, liên tục nhắc nhở và dùng dị năng đông cứng, đảm bảo phe mình không bị tổn thất.

Quay đầu nhìn về phía trung tâm, thấy một mình Dương Dịch đã có thể tiêu diệt được số tang thi gấp đôi bốn người họ, Tạ Trung không khỏi tấm tắc: [Không hổ là đội trưởng thiên tài của Sư Tam! Mình cũng phải cố gắng lên mới được.]

Anh ấy kéo kéo nới cổ áo ra một chút, trầm giọng nói với ba dị năng giả hệ lực lượng: “Lùi lại!”

Cơ hồ là trong thoáng chốc, ba người theo bản năng nhảy phốc lên lui về phía sau lưng Tạ Trung, bịt chặt tai.

Tạ Trung lắc lắc cổ bước lên mấy bước, hai mắt trừng lớn, cong người, cơ bắp toàn thân căng cứng, há miệng rống ra một tiếng chói tai.

Trong nháy mắt, khi âm thanh vọng đến đám tang thi phía trước, chúng liền như bị dính phải bom mà não “phốc phốc” vỡ tung.

Tạ Trung giữ nguyên trạng thái chậm rãi xoay đầu một vòng.

Mỗi nơi mà âm thanh của anh ấy trực diện đánh tới, đều có não tang thi loáng thoáng tung lên...

Ba giây sau, khi công kích âm thanh ngừng lại, Tạ Trung liền đứng thẳng người, mặt không đổi sắc lùi về sau.

Mặc dù đã thấy qua nhiều lần, nhưng ba vị dị năng giả hệ lực lượng vẫn không khỏi bị tình cảnh trước mặt dọa cho cả người run rẩy nổi đầy da gà.

Đó là gì chứ? Sọ não nha! Vậy mà nổ phụt phụt sống như bong bóng. Đáng sợ bao nhiêu!

Đám người còn đang muốn tiếp tục tấn công thì trong khu trú ẩn đã truyền ra một tiếng hô lớn: “Trở về!”

Ba người theo thói quen quay đầu nhìn Tạ Trung, thấy anh ấy gật đầu liền chạy nhanh vừa phòng thủ vừa lui lại.