Chương 26

Sao lại mỏng manh như vậy? Chẳng lẽ là do tinh thần công kích kia, nên khiến tinh hạch của cô bị ảnh hưởng?

Trịnh Kim Bảo không nhịn được mà tự hỏi, rồi lại cắn răng tiếp tục kiên trì.

Kiên trì! Kiên trì! Phải kiên trì!

Ngoại trừ kiên trì ra thì chẳng thứ gì có thể giúp được cô lúc này!

Mấy trăm tia năng lược không ngừng chạy loạn, lao mạnh đập vào tinh hạch từ bên trong, chúng nó không ngừng gào thét, nói Trịnh Kim Bảo rằng cô không thể làm được gì đâu, mau ngoan ngoãn đầu hàng đi, mau thả chúng nó ra ngoài...

Ồn ào quá! Vô cùng đinh tai nhức óc!

Nếu như... nếu như chúng chịu im mồm một chút thì tốt rồi...

Suy nghĩ này vừa đột nhiên xuất hiện, Trịnh Kim Bảo đã mở to hai mắt, nhìn về phía núi nhỏ tinh hạch còn lại đang sừng sững trước mặt mình.

Nếu tinh hạch của cô có thể hấp thu nặng lượng của chúng, vậy thì hẳn là đống tinh hạch này cũng có thể hấp thu nặng lược đến từ tinh hạch khác chứ?

Nếu như cô có thể đưa năng lượng vào, vậy thì cũng có thể rút nó ra!

Nghĩ là làm, Trịnh Kim Bảo lập tức cầm một viên tinh hạch lên, áp vào nơi mi tâm giữa trán mình.

Cô có thể cảm nhận rõ ràng được nguồn năng lượng yếu ớt bên trong tinh hạch.

Cố gắng điều chỉnh hơi thở, Trịnh Kim Bảo âm thầm mường tượng, rồi chậm rãi rút bớt một ít năng lượng đang vá bên ngoài tinh hạch của mình, để lộ ra một lỗ trống nhỏ xíu, vừa đủ cho một tia năng lượng nhỏ bên trong chui ra, rồi lập tức gia công đóng lại.

Sợi năng lượng nhỏ vừa chui ra đã bị vài sợi tinh thần lực mà Trịnh Kim Bảo đặt sẵn bên ngoài trói lại, không để cho nó chạy loạn, mà cưỡng ép đưa đến mi tâm, đẩy ra ngoài, nhồi vào trong viên tinh hạch nhỏ kia.

Sợi năng lượng nhỏ kia vừa chui vào bên trong tinh hạch đã nhanh chóng bị năng lượng có sẵn bên trong quấn lên, nhưng chúng chỉ xoay vòng quanh nhau một lúc, rồi chậm rãi lắng lại, hoàn toàn không có cảm giác tranh đoạt hay hấp thụ lẫn nhau.

Tạm thời Trịnh Kim Bảo chưa thế giải thích rõ hiện tượng này, nhưng hiển nhiên, nó chứng tỏ ý tưởng của cô đã đúng!

Kế tiếp, Trịnh Kim Bảo nhanh chóng lặp lại các bước như khi thử nghiệm, nhồi từng tia nặng lượng hỗn loạn nhỏ vào trong tinh hạch còn nguyên.

Mới đầu là mười, hai mươi, ba mươi... Đến khi hơn một trăm viên tinh hạch được nhồi thêm, Trịnh Kim Bảo mới thoáng thở phào một hơi, cảm giác đầu mình nhẹ đi hẳn.

Cô không dám ngơi nghỉ, lần nữa tiếp tục điều hòa phần còn sót lại, chậm rãi hấp thụ. Lần này cô cẩn thận từng tí một chứ không lại vồ vã như trước.

Đến khi ánh trăng đã treo cao trên đỉnh đầu, Trịnh Kim Bảo mở mắt ra, đôi mắt sáng ngời nhưng đầy bất đắc dĩ.

Cô ngã nằm ra sàn, mồ hôi thấm ướt ra từng chân tơ kẽ tóc trên cơ thể, thở hồng hộc, cảm giác như chết đi rồi mới được sống lại lần thứ ba!

Phía hầm trú ẩn của người sống, tiếng rống giận không ngừng vang lên inh trời, báo rõ đêm nay không hề yên bình.