Trịnh Kim Bảo yên lặng hít thở sâu một lúc mới lắc đầu, chậm rãi xoay người rời đi.
Mặc kệ, trong trường hợp không thể kháng lại công kích tinh thần, vẫn nên tìm một chỗ cách xa, mở ra hình thức “bế quan tu luyện” thì hơn!
Cái loại công kích này... Cô thật sự không muốn phải chịu đựng thêm lần nào nữa...
Lý Thịnh đang ngồi yên lặng bỗng mở lớn hai mắt, kích động nhìn về phía đội trưởng nhà mình: “Đội trưởng, tang thi bên ngoài giảm mạnh, chỉ còn lại không tới hai ngàn!”
Dương Dịch không khỏi có hơi ngoài ý muốn, Lý Thịnh lại nói tiếp: “Vừa rồi tang thi cấp bốn kia phát động công kích tinh thần hướng ra ngoài, đoán chừng là có người nào đó tới giúp chúng ta...”
Nói tới đây, cậu ấy không nhịn được mà cao hứng: “Đội trưởng, có phải bên trên phái người tới không? Quân tiếp viện đến rồi?”
Mấy anh em xung quanh nghe vậy cũng vội vây quanh họ, mặc dù không nói lời nào, nhưng trong đôi mắt mỗi người đều ánh lên sáng ngời.
Quân tiếp viện tới? Họ có hi vọng rồi!
Dương Dịch nhướng mày im lặng không nói.
Hiển nhiên, anh ấy cũng nghĩ là do quân tiếp viện đã tới.
Suy cho cùng, chỉ có quân tiếp viện mới có thể loại bỏ nhiều tang thi như vậy trong thời gian ngắn. Nhưng... có thật sự là như vậy chăng?
“Thịnh, tang thi bị triệt bắt đầu từ lúc nào?”
Lý Thịnh nghe hỏi thì đột nhiên ngẩn ra, sau đó mới gãi đầu có hơi xấu hổ: “Cái này... Em cũng không rõ lắm!”
Đầu mày Dương Dịch lại càng nhíu sâu.
Triệt tiêu hơn một ngàn tang thi, chắc chắn phải phái ra số người vô cùng lớn. Lại nói, cho dù có âm thầm công kích cũng không cách nào không gây nên chút động tĩnh nào như vậy.
Lũ tang thì vô cùng thính với máu thịt, chỉ cần con người vừa xuất hiện sẽ bị bọn chúng điên cuồng tấn công...
Chẳng lẽ là bắn tỉa tầm xa?
Nhưng hiện tại đã hơn một năm sau mạt thế, nguyên liệu đạn dược vô cùng khan hiếm. Cấp trên thật sự bỏ được vốn liếng lớn như vậy để tấn công từ xa sao?
Không thể nào!
Dương Dịch không nhịn được mà lắc đầu.
Theo như hiểu biết của anh ấy đối với những người kia, chắc chắn họ sẽ tận dụng sức mạnh của dị năng giả - nguồn năng lượng có thể bổ sung, tận lực tiết kiệm tài nguyên chưa thể phục hồi...
Chẳng lẽ anh ấy nghĩ sai rồi?
Quá bất thường, thật sự quá bất thường!
Dương Dịch càng nghĩ, càng cảm thấy đau đầu, cuối cùng chỉ có thể cắn răng, tạm thời bỏ vấn đề khó nhằn này qua một bên!
Suy cho cùng thì kết quả trước mắt này vẫn có lợi với họ.
Lúc đầu còn tưởng phải cầm cự rất lâu, căn cứ Hà Ninh gần nhất cũng cách nơi này hơn bảy trăm cây số, đi đi lại lại, chưa kể còn phải bảo vệ đám người di cư, hợp quân... đều là chuyện không thể làm xong trong ngày một ngày hai.
Về phần những căn cứ nhỏ khác... Ngay cả căn cứ lớn như Nguyên Nghĩa cũng bị chiếm đóng chỉ trong một đêm, thì khỏi phải nói, hắn là những nơi kia đã sớm bị san thành bình địa rồi.
Lương thực dự trữ trong hầm này không nhiều, thêm vào hơn trăm ngàn miệng ăn núi lở. Tiếp tục cầm cự cũng chỉ còn lại không tới mấy ngày.
Dương Dịch như nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn Lý Thịnh.
“Thịnh, cậu vừa nói tang thi cấp bốn phát động công kích hướng ra ngoài?”
Tạ Trung vừa đến gần nghe được câu này thì hai tròng mắt lập tức co rút lại, quay đầu hô với quân sĩ phía sau: “Nhanh, đi gọi anh em dị năng giả tới, chúng ta tiến công nhanh!”
Khóe môi Dương Dịch cong lên, đạo lý này gọi là, trọng bên này nhẹ bên kia!