Chương 20

Tang thi cấp bốn còn ra lệnh cho mấy tang thi cấp hai cấp ba đi lòng vòng kiểm tra, nhưng đáp án cuối cùng vẫn là: Không có gì dị thường, không phát hiện ra người sống, không có năng lượng dao động kỳ lạ nào...

Điều này làm tang thi cấp bốn tức giận không thôi.

Rốt cuộc là kẻ nào, lại dám chơi chiêu rút củi dưới đáy nồi ngay dưới mí mắt nó? Lẫn trốn trong bầy tang thi mà khiến nó không thể tìm ra?

Nếu như để nó bắt được, chắc chắn sẽ khiến kẻ kia sống không bằng chết!!!

Tang thi tinh thần cấp bốn ngẩng đầu lên trời rống giận.

Năng lượng tinh thần cũng theo trong người nó mà khuếch tán ra bốn phương tám hướng, khiến lũ tang thi xung quanh cũng giận dữ ngẩng đầu rống theo.

Âm thanh vang vọng khắp cả một vùng trời. Trịnh Kim Bảo đứng yên lặng trong một đám đang điên cuồng hú hét đột nhiên cảm thấy bất an.

Giây tiếp theo, thế mà cả đám mười mấy ngàn con tang thi lại đồng loạt ngồi thụp xuống.

Trịnh Kim Bảo đang đứng: "..."

Cô lập tức trở nên nổi bật không thể nổi bật hơn...

Vị trí vừa bị phát hiện, đã có một lực xung kích mạnh mẽ đanh từ bên hông tới.

Trịnh Kim Bảo nhanh nhẹn nhảy phốc lên cao lộn vòng tránh đi.

Nhưng những con tang thi xung quanh đó thì không may mắn như vậy, bị năng lượng kia đè ép rồi nổ thành một mớ máu thịt nhão nhoét.

Khuôn mặt Trịnh Kim Bảo đanh lại, vừa đáp xuống liền đạp lên đầu đám tang thi, thoăn thoắt chạy nhanh tránh xa khỏi mớ hỗn độn kia.

Con tang thi vừa mới tấn công thấy mình đánh hụt, cũng không nao núng mà mau chóng xoay người đuổi theo.

Vì vị trí cô lựa chọn nằm ở ngoài rìa, nên trong thoáng chốc đã dễ dàng ra khỏi bầy tang thi, đến thẳng một đoạn đường lớn.

Phía sau lại có cảm giác đánh ép lại, Trịnh Kim Bảo lăn người qua trái tránh thoát.

Năng lực của con tang thi kia rất lạ, mỗi cú đấm của nó đánh ra đều có thể khiến cho đồ vật bị đánh trúng nổ tung thành từng mảnh.

Trịnh Kim Bảo không dám liều mạng, vừa muốn bỏ chạy thì con tang thi lại lập tức quấn lên.

Thứ này không chỉ có dị năng kỳ lạ, mà còn là song hệ, có cả dị năng tốc độ có thể theo kịp được chuyển động của cô!

Trịnh Kim Bảo cắn răng, chỉ có thể vừa dây dưa, vừa cẩn thận quan sát năng lượng dao động xung quanh nó.

Một lúc sau, cô phát hiện dường như nơi đầu cú đấm của tang thi ẩn ẩn xuất hiện những luồng xung kích lạ thường.

Trịnh Kim Bảo mau chóng bắt lấy một khối đá ném tới.

Tang thi theo bản năng đấm tới, khối đá kia liền bị một luồng năng lượng kỳ lạ bao lấy, mạnh mẽ xoắn lại, đến một kích cỡ không thể nhỏ hơn, mới bất chợt khiến nó nổ tung thành từng mảnh nhỏ.

“Năng lực thật thú vị!” Trịnh Kim Bảo bật thốt lên một câu.

Cô lại dùng đá và đồ vật rơi xung quanh ném tới trên đầu và trên vai nó, xác định chỉ có nắm đấm ở tay mới tạo ra năng lượng xoắn, liền không còn kiêng dè mà lập tức lao tới nghênh đánh.

Tang thi cấp hai tấn công theo bản năng, chỉ biết đấm thẳng, đấm móc.

Trịnh Kim Bảo dễ dàng lách mình tránh đi, rồi linh hoạt xoay người, dùng năm đầu ngón tay căng cứng, chuẩn xác đâm xuyên qua thái dương nó, móc ra tinh hạch cấp hai sáng lấp lánh.

Một chiêu tất sát!

Cũng khó trách vì sao Trịnh Kim Bảo lại thành thục như vậy, suy cho cùng, cô đã liên tiếp móc gần hai ngàn tinh hạch tang thi trong ba ngày qua rồi!

Thân thể tang thi mất đi tinh hạch liền giống hệt như người máy bị ngắt mạch điện, lập tức cừng đờ, cuối cùng nặng nề ngã xuống đất.

Trịnh Kim Bảo hứng thú bừng bừng quan sát viên tinh hạch trong tay.

Màu trắng phơn phớt vàng, hiển nhiên là sáng hơn tinh hạch của đám tang thi chưa tiến hóa bình thương, năng lượng dao động cũng nhiều hơn.

Nhưng còn chưa đợi cô vui mừng lâu, từ trên đầu và dưới lòng đất đã có đồng thời truyền tới cảm giác dao động năng lượng.