Dương Dịch hoàn toàn bỏ những lời này ngoài tai, sau khi cho binh lính chặn ở chân cầu thang, anh ấy liền cầm đao đi tới trung tâm hầm.
Hiển nhiên, đám người sống đang liên tục la ó ồn ào bất mãn.
Trên đường, lại có thêm một đám người hỗn loạn lao tới, Dương Dịch không nói hai lời mà rút đao ra, dọa họ sợ hãi vòng ngược trở về.
Nơi trung tâm của vòng hỗn loạn, Tạ Trung và mấy anh em đã khống chế được người nổi điên biến thành tang thi, bên cạnh đó còn có không ít người bị cào hoặc cắn trúng, đang không ngừng la khóc, cũng đang ở trong vòng bị khống chế.
Thấy Dương Dịch đi đến, Tạ Trung không đợi hỏi đã chủ động chỉ về phía người phụ nữ trung niên đang nằm ọc máu dưới đất kia: “Con trai của người phụ nữ này đã bị tang thi cào trúng trong lúc chạy trốn. Cả hai đều giấu không nói, vừa rồi con trai biến thành tang thi liền nhào đến cắn bà ta đầu tiên, sau đó mới lao ra làm bị thương những người khác...”
Nói rồi, Tạ Trung cúi đầu đầy áy náy: “Xin lỗi đội trưởng, là do tôi không kiểm tra kỹ.”
Dương Dịch xua tay: “Không phải của do cậu!”
Họ chỉ mới cố thủ trong hầm này mười mấy tiếng, người sống lại tới hơn ba trăm ngàn, muốn kiểm tra hết cũng không phải chuyện chỉ trong ngày một ngày hai.
Dương Dịch liếc nhìn thiếu niên có khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn đang bị hai dị năng giả lực lượng giữ chặt. Trong nháy mắt, thân hình anh ấy đã chớp lóe xuất hiện trước mặt cậu ta, vung đao chém ngang cái đầu đang gào rống kia.
Máu tươi bắn lên tung tóe, nhưng chưa dừng lại ở đó, thân mình Dương Dịch lại chớp động, một loạt đường đao sáng loáng lóe lên, lau qua cổ của năm người bị khống chế đang kêu khóc bên cạnh.
Xung quanh tĩnh lặng trong giây lát, nhưng ngay giây tiếp theo, vô số tiếng hét thảm cùng lúc vang lên: “Gϊếŧ người! Gϊếŧ người rồi!”
“Quân đội gϊếŧ người rồi!”
Một số người sợ hãi lùi về sau, nhưng một số lại phản ứng vô cùng kịch liệt, ra sức lao tới chỉ vào Dương Dịch mắng lớn: “Quân gϊếŧ người! Con gái của tôi! Nó gϊếŧ con gái của tôi rồi, trời ơi...”
“Quỷ gϊếŧ người! Rõ ràng ba của tôi không bị sao, sao các người lại gϊếŧ ông ấy!”
“Con gái của tôi, hu hu hu!”
Tiếng oán than mỗi lúc một lớn, cơ hồ là gần như mất kiểm soát.
Vẻ mặt Dương Dịch vẫn bình thản không chút cảm xúc, anh ấy liếc nhìn Tạ Trung một cái, Tạ Trung liền hiểu ý bước lên.
Năng lượng toàn thân tập trung tới l*иg ngực trong thoáng chốc, men theo cổ họng mà cấp tốc phóng ra, hóa thành một tiếng: “Yên lặng!”
Một tiếng này, chấn đến trong óc của toàn bộ những người có mặt ở đây.
Có người không chịu được mà lập tức ôm đầu ngồi thụp xuống đất run rẩy, khuôn mặt trắng bệch đổ đầy mồ hôi.
Đây là dị năng âm thanh, vừa rồi Tạ Trung chỉ khuếch đại âm lượng đơn giản, chứ không hề đặt vào tinh thần công kích vào.
Cả căn hầm lập tức yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ từng tiếp tim đập.
Khuôn mặt Dương Dịch lạnh lùng, lại thêm hành động vừa rồi và thanh trường đao trên tay dính đầy máu tươi, khiến trong mắt mỗi người, anh ấy giống hệt như quỷ dữ đòi mạng!
Giọng nói trầm thấp rõ ràng vang lên.
“Thông tin đã được phổ cập rõ ràng!”
“Người bị tang thi gây thương tích đều sẽ nhiễm virus và biến thành tang thi mất đi lý trí, săn gϊếŧ những người xung quanh!”
Nói rồi, anh ấy chỉa đao về phía người phụ nữ chỉ còn một hơi đang thoi thóp nằm dưới đất.
“Nhìn!”
“Người này, vì mưu đồ cá nhân, không kịp thời báo cáo, mà khiến bản thân bị cắn...”
Anh ấy lại chuyển đầu đao qua xác chết của năm người bên kia: “Chưa kể, còn liên lụy tới năm người khác cũng bị vạ lây.”
“Nếu như không gϊếŧ họ, thì từ năm người, sẽ thành mười, rồi mười thành năm mươi, năm trăm, năm ngàn!”
“Thử hỏi, ở đây chúng ta có bao nhiêu cái năm ngàn, để cho họ luân phiên nhau cắn xé?”
Xung quanh truyền đến từng trận hít lạnh, có người còn liên tục xoa xoa hai tay nổi da gà đầy sợ hãi, có người không nhịn được mà liếc qua đám xác chết kia, trong lòng âm thầm cảm thấy may mắn.
May mắn, mình không có ở gần nơi đó, lại nói, nếu như thật sự giống như người thanh niên kia nói, năm người đó lại biến thành tang thi, thì thật sự là... nghĩ mà sợ!