Chương 13

Trong tầng hầm này có một dãy kệ cao để đồ ăn liền, bảy rương lớn để quần áo, mấy chục thùng lớn đựng nước và đồ ăn được xếp chồng lên nhau để gọn gàng ở các góc.

Chỗ này là nơi dự trữ riêng cho gia đình do anh hai Trịnh Kim Lâm chuẩn bị trước, đề phòng khi có chuyện đột xuất xảy ra. Ngoại trừ Trịnh Kim Bảo thì mẹ và Triệu Kim Mỹ đều không biết.

Trịnh Kim Bảo bước tới kéo một thùng nước mở ra, lấy một chai nước, mở nắp ngửa đầu uống liên tục hơn non nửa chai mới cảm thấy vơi đi phần nào cảm giác khô khốc ở cổ họng.

Cô lại bóc một thùng mì tôm ở trong góc phòng, xé một gói ra ăn sống.

Tiếng nhai giòn rụm truyền tới trong không gian thiếu sáng, mang đến cho người ta cảm giác lạ lùng...

Trịnh Kim Bảo vừa ăn vừa thất thần.

Cảm giác nóng bừng trong não khi thăng cấp lúc nãy có lẽ là do tinh hạch.

Lại thêm lũ tang thi không chút đoái hoài hay thèm khát muốn ăn thịt cô...

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng có lẽ cô đã xảy ra biến dị theo chiều hướng xấu, trở thành một thứ gì đó khiến chúng cảm thấy quen thuộc mất rồi.

May mắn là không bị thối rửa hay mất lý trí...

Nhưng tại sao?

Trịnh Kim Bảo cẩn thận nhớ lại nội dung trong những tài liệu mà mình đã đọc được hơn một năm qua. Hoàn toàn không có khái niệm biến dị nào lạ lùng như vậy.

Hoặc cũng có thể nói là do bên trên cố tình giữ bí mật.

Trịnh Kim Bảo lắc lắc đầu, cảm giác có hơi choáng váng.

Có lẽ vì vừa tỉnh lại không bao lâu, nên vẫn chưa kịp thích ứng.

Thôi thì mặc kệ, tạm thời chỉ nghĩ tới đó thôi.

Nhưng chỉ cần nhớ tới mình đã là một tồn tại cùng loại với tang thi, Trịnh Kim Bảo lại không nhịn được mà cười khổ.

Biến thành đồng loại với thứ đã hại mẹ mình, nghĩ thôi cũng đã đủ khiến máu thịt trong người sôi trào.

Nếu như là Trịnh Kim Bảo của trước kia, có lẽ ngay khi có được một tia ý chí đầu tiên, cô đã không do dự mà kết liễu chính mình.

Nhưng với Trịnh Kim Bảo hiện tại, quan điểm và suy nghĩ của cô đã hoàn toàn thay đổi.

Còn gì tốt đẹp hơn là được sống chứ?

Cho dù tồn tại dưới hình thái nào đi chăng nữa, thì sống sót, bao giờ cũng tốt hơn tất thảy.

Chưa kể cái thời đại này lại quá thích hợp với trái tim đam mê kí©h thí©ɧ và khát máu của cô đến tột cùng!

Có thứ gì đó trong óc thoáng lướt qua như lên án và phản đối suy nghĩ này của Trịnh Kim Bảo.

Cô nhún vai xem nhẹ, lại xé thêm một gói mì tôm tiếp tục ăn.

Thật đói, cảm giác cồn cào cứ khiến trong bụng sục sôi, như muốn cô dồn hết tất cả mọi thứ vào để lấp đầy nó vậy.

Cô không thích cảm giác bị thao túng, cho dù đối phương có là thân thể của mình thì cũng vậy...

Thế nên sau khi nhanh chóng xử lý nốt gói mì tôm, cô dừng lại ngồi thụp xuống, tựa người vào những cái thùng trong góc hầm mà đăm chiêu.

Im lặng, từ từ hít thở, áp xuống cảm giác đói cồn cào, chậm rãi cảm nhận từng tia năng lượng vừa xuất hiện đang chảy xuôi khắp thân thể mình, rồi để mặc cho tâm trí chậm rãi phiêu đãng đi nơi nào đó xa xôi.

Cô cảm thấy cơ bắp mình dần thả lỏng, các mạch máu cũng dần giản nở và da thịt thì ấm dần lên.

Cảm giác này thật thần kỳ, cũng thật an yên, khiến người ta có cảm giác lười biếng, cứ muốn ngồi yên như vậy, mặc kệ tất thảy, mặc thời gian trôi...

Mãi một lúc lâu sau, Trịnh Kim Bảo mới ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào khoảng không thiếu sáng trước mặt, một thứ gì đó hỗn loạn chợt đổ ập đến, bao trùm lấy tâm trí và đầu óc cô.

Cho dù là dị năng giả hay động vật biến dị, cũng đều sẽ bị tang thi nhắm đến như con mồi.

Người thường bị tang thi làm bị thương chắc chắn sẽ nhiễm virus rồi biến thành tang thi.

Vậy thì cái thứ lạc loài như Trịnh Kim Bảo cô, lại là gì đây?

Trịnh Kim Bảo suy nghĩ rồi đột nhiên có hơi bất an.

Ai mà biết được một lúc nào đó, cô sẽ đột nhiên mất đi tâm trí rồi lao vào cắn xé người khác như những con quái vật kia?

Không thể tùy tiện đi vào căn cứ của loài người, nhỡ đâu họ có máy móc hay cách nào đó phát hiện ra biến dị khác loài thì sao? Nhỡ đâu cô thật sự nổi điên, lao vào cắn xé người khác thì sao?

Chắc chắn sẽ bị bắn chết một cách không thương tiếc!

Trịnh Kim Bảo cảm thấy suy nghĩ này của mình có hơi hoang đường, nhưng cô lại không thể hoàn toàn phủ nhận nó.

Ít ra, cô không thể phủ nhận cơn đói của mình!

Về phần ba anh trai của mình, Trịnh Kim Bảo thật sự không muốn lại gây thêm phiền hà cho họ.

Họ thật sự đã tận tâm tận lực đủ với đứa em gái ốm yếu đầy bệnh tật này rồi...

Vậy nên khi có được một tia ý thức đầu tiên, cô đã không chút do dự mà phá hủy thiết bị giám sát được cấy trong trái tim mình.

Bởi vì cô sợ hãi, cũng chắc chắn ba người anh trai của cô sẽ làm mọi cách để tìm được mình, khi biết cô vẫn còn sống...

[Tránh xa họ mới là cách tốt nhất!] Trịnh Kim Bảo tự nhủ.

Ít nhất là cho tới khi cô biết rõ tình huống biến dị hiện tại của bản thân. Cũng chắc chắn mình sẽ không mất lý trí...