Chương 12

Trịnh Kim Bảo ngẩn ngơ bước đi, xuyên qua những dãy nhà đổ nát, thi thoảng những con tang thi ở hai bên đường lại nghiêng đầu nhìn cô, nhưng không hề có ý muốn tiến lên.

Trịnh Kim Bảo vừa bước đi vừa nhìn ngó xung quanh, cảm giác khỏe mạnh trước giờ chưa từng có khiến cô bất giác thư thả mà tận hưởng bầu không khí hiện tại.

Bất cứ con tang thi nào lững thững đi ngang qua trước mặt đều sẽ trở thành món ăn vặt giải trí trong thời gian này cho Trịnh Kim Bảo.

Trịnh Kim Bảo cảm giác sau mỗi lần tinh hạch tan vào bụng, năng lượng của bản thân cũng theo đó mà tăng lên.

Mang theo sự khoan khoái không thể tả tràn ra khắp các ngõ ngách trong cơ thể.

Cứ như vậy, khi cô tản bộ đến được cổng căn cứ thì trong óc cũng truyền tới cảm giác tràn trề và nóng bừng.

Hai mắt Trịnh Kim Bảo sáng lên đầy vui sướиɠ.

Tăng cấp!

Thế mà đã tăng cấp rồi!

Tinh hạch tang thi đúng là thứ tốt!

Trịnh Kim Bảo hân hoan, rồi bất giác xoay đầu nhìn về phía đám tang thi đang lảo đảo đi lại bên trong.

Cô đột nhiên phát hiện ra, dường như chính mình đã biết nên làm gì trong khoảng thời gian sắp tới rồi...

.

Vô số tang thi từ cổng kéo dài đến trung tâm căn cứ đều bị Trịnh Kim Bảo móc hết tinh hạch và hấp thụ.

Cũng không biết có phải chúng có mạng lưới thông tin riêng hay không, mà trên suốt đoạn đường tiếp theo của Trịnh Kim Bảo, chẳng còn bóng dáng của con tang thi nào xuất hiện.

Trịnh Kim Bảo có hơi hụt hẫng.

Mưa vẫn rả rích rơi không ngớt.

Trịnh Kim Bảo chớp mắt suy nghĩ, lại nhìn thoáng qua bộ dạng của bản thân qua một lớp kính vỡ ven đường.

Thiếu nữ trong gương có vóc người cao gầy, khuôn mặt tái nhợt không chút sức sống, cái váy trắng trên cơ thể đã sớm bị đủ thứ máu thịt và chất nhầy nhụa làm cho đổi màu...

Trịnh Kim Bảo không nhịn được mà thoáng cau mày.

Cô chỉ lo gϊếŧ tang thi moi tinh hạch chứ không chú ý tới việc trang phục bị bẩn, đúng là một sơ suất lớn!

Bên trong các căn nhà xung quanh là một mảnh dơ bẩn hỗn loạn.

Trịnh Kim Bảo nâng tay vuốt mái tóc ướt sũng qua một bên, sau khi ngẩn người trong chốc lát, mới quyết định theo đường cũ mà lững thững trở về nhà.

Căn biệt thự rộng lớn đã sớm bị lửa đốt hầu như chẳng còn lại gì.

Lúc đi ngang qua trước hiên nhà, bước chân Trịnh Kim Bảo thoáng chậm lại.

Cô theo bản năng nhìn lướt qua sàn nhà bên trong, chỗ cái nơi mà đêm qua thân thể có máu thịt gần gũi với mình đã nằm xuống... Trái tim không báo trước bất chợi nhói lên một nhịp.

Chẳng còn lại gì, chỉ có một nhúm đen thùi không thấy rõ hình dạng.

Hốc mắt chợt nóng lên rồi đỏ bừng, Trịnh Kim Bảo không dám nhìn lâu mà chạy chối chết rời đi.

Trong nhà xe, chiếc CUV bên trong đã bị cháy hỏng, chỉ còn lại một cái khung lỏng lẻo.

Trịnh Kim Bảo có hơi tiếc nuối.

Suy cho cùng, có xe đi lại sẽ đỡ hơn rất nhiều.

Nhưng lúc cô phóng hỏa, chỉ suy nghĩ đơn giản là bản thân không thể nào sống sót, vậy nên cũng chẳng hề để lại đường lui cho mình.

Tận cùng bên trong nhà để xe, chỗ bên cạnh cánh cửa nối liền với nhà chính, lúc trước đặt một cái thùng gỗ lớn dùng để đựng dụng cụ sửa chữa và bánh xe dự phòng... nay nhìn tới, chỉ còn lại những mảnh vụn cháy xém xếp chồng lên nhau.

Trịnh Kim Bảo cúi người, kéo từng mảnh trong đống vụn vặt đó ra ném qua một bên, mất chừng ba phút, mới để lộ ra một cái cửa kim loại dài rộng chừng một mét, bên trên cửa có một khoảng lỏm xuống chừng mười xentimet, xem như là chỗ gá tay để mở ra.

Kéo mở cửa kim loại lên, Trịnh Kim Bảo lần theo lối cầu thang bước xuống.

Chỉ có một ít ánh sáng từ bên trên truyền xuống, còn lại hầu như tối tăm, cô theo trí nhớ đưa tay ấn công tắc ở bên chân cầu thang, chỉ nghe được một tiếng cách vang lên, bóng đèn không sáng, có lẽ bộ phát điện đã bị cháy sạch cả rồi.

Nhưng điều này cũng chẳng làm khó được Trịnh Kim Bảo. Hai mắt cô thoáng lập lòe rồi sáng bừng lên giống như hắc diệu thạch. Dễ dàng thấy rõ được toàn cảnh xung quanh.